PDA

View Full Version : Đồng Dao Mới------Du Tử Lê


GRANDET
30-04-2008, 10:51 AM
Người muốn trả lại người, sân nắng cũ
Vườn thanh xuân nhiều hạt mộng ươm mầm
Tóc mênh mông chiều chưa gió một lần
Mắt chưa rụng những chùm me lá biếc
Môi chưa đắng cay đơm lời oan nghiệt
Chân chưa rung trên từng bậc thang đời
Mưa chưa bay trong vòm tối tình người
Má chưa lạnh những màu son phấn nhạt

Người muốn trả lại người, đêm gió tạt
Cơn mưa hồng hồn ướp vạt hương non
Những vì sao chưa biết ngủ một mình
Những chiếc lá quen gối đầu to nhỏ
Người muốn trả lại người, mùa xuân áo đỏ
Những dòng sông không dám chảy ra nguồn
Những con chim không dám bỏ xa rừng
Những con bướm không biết đời sấp, ngửa

Người cũng thế, đâu biết đời giông bão?
Biết đâu ta chỉ là kẻ khốn cùng
Biết đâu ta chỉ là kẻ ngông cuồng
Bởi ta đã tiêu phăng vốn đời có được
Ta ham hố nên gạt người vào cuộc
Nhưng nhục nhằn ta khó thể làm thinh
Tay vung gươm ta phạt trúng cổ mình
Mắt chưa kịp ngó theo đầu ta rụng

Đời chẳng khác chi những đường gươm vụng
Tình không hơn, một-lầm-lỡ-trọn-đời

Nếu thương ta người gắng bặm môi cười
Dù máu có ố hoen hàm răng ngọc lựu
Nếu người muốn, thôi,, cũng đành ta trả
Đây gươm xưa đã mài bén oan cừu

GRANDET
02-05-2008, 10:20 AM
Em cũng biết phải không, tình vốn chát
Như môi ta lạnh xót một đêm nào
Như chim đi theo đường gió nghẹn ngào
Sương vói lá trong lòng nhau quấn quít
Sông với núi không bao giờ cách biệt
Đêm với ngày sự thực chẳng chia tay
Những cánh rừng yên ngủ với heo may
Nhưng có phải trái tim nồng vẫn đập
Năm với tháng chia nhau mầm khốn nhục
Vui với buồn cũng một mặt gương soi
Ta vói đời cũng chỉ một ta thôi
Và em nữa vẫn là em tội nghiệp

Máu vẫn chảy nên tình còn oan nghiệt
Mưa vẫn đi nên sông sẽ quay về
Biển vẫn xanh nên sóng sẽ vỗ về
Em cứ ngủ dù ngày mai bão tố
Em cứ gửi hồn em trong cõi trú
Mộng sẽ về kịp lúc gió lay cây
Trăng sẽ về đúng lúc tóc em bay
Anh sẽ bảo cả đời anh bên nhỏ
Đêm vẫn nở những đóa quỳnh rực rỡ
Em cứ buồn trắng ngát cả đêm thâu
Khóc với cười cũng chẳng khác chi nhau
Và chúng chỉ cho thấy tình ta, thực

Ngực ngây ngát dậy hương lần thứ nhất
Trên vai thơm răng ngập xuống một lần
Trên môi non hồn hé nụ ân cần
Máu như chỉ kim khâu tình mãn kiếp
Ta đứng thẳng trong tình ta lẫm liệt
Núi chưa từng khuất phục gió mưa sa
Chim lìa đời còn dập cánh thiết tha
Ngựa vẫn chạy tận cùng hơi thở cuối
Em cứ hát những lời xanh bóng tối
Những lời thầm lả tả nỗi đau riêng
Lửa sẽ về trong hồn lạnh đêm nghiêm
Em sẽ thấy thời gian như dát bạc

Đời hung hiểm muốn tình ta tan tác
Nhưng sông thề với núi chẳng chia tay
Nhưng mưa thề với biển sẽ ra khơi
Cây với cỏ có bao giờ tạm biệt
Than với củi sống chung cùng một phút
Những tàn tro chẳng thể có hai đời
Như que diêm chỉ có một tiếng cười
Như ta chỉ có một đời tiêu phí

Em đắm đuối đến vô cùng ủy mị
Em đam mê như hơi thở vơi đầy
Như chiều vàng thích đứng trên ngọn cây
Như anh thích những đời mưa luống tuổi
Ta nín lặng sống cùng đau đớn, mới
Ttrong yêu thương ta chấp nhận cực hình
Khi vung gươm ta đón đợi đầu mình
Và khinh bỉ chung quanh bầy ác thú
Đời vốn thế con thò lò sấp ngửa
Bận tâm chi tình nghĩa thế gian này
Em chớ buồn kẻo tàn tạ thơ ngây
Kẻo đêm rụng thêm chùm đau đớn, cũ

Ôi tóc lạnh xuống môi thờ thẩn nhớ
Em vì ta héo úa một mùa hương
Em vì ta sớm bỏ một mùa son
Như sông sớm bỏ nguồn ra với biển
Tình sông bão sá gì hơn với thiệt
Đúng hay sai, ta uống chẳng phân trần
Nhục nhã ư? Ta uống chẳng ngại ngần
Hạnh phúc hiếm? Ta cùng nhau san sẻ
Em yêu dấu hết đời anh có lẽ
Không còn gì để gửi lại cho ai
Không còn gì để giữ cho ngày mai
Em lấy hết từ lâu đời sống đó

GRANDET
20-05-2008, 11:31 AM
1
Phải rồi, phải rồi em
trong trường hợp nào , thì , chúng ta
cũng không thể xa nhau
khi rắn địa đàng đã can gián nàng
đừng hái lầm trái cấm
nàng khăng khăng đưa tay
ngắt lấy cho mình
trái hạnh phúc chín
nàng đã chọn địa ngục
vì đó mới là nơi để sống
nàng đã chọn bóng đêm
vì đó mới chính là nơi để chúng ta trở về
sau những hành trình mơ ước tan hoang
vì không còn cách nào khác hơn
khi chúng ta còn chưa soi thấy mặt mình
trong những lần lệ ứa

2
Phải rồi, phải rồi em
trong trường hợp nào , thì , chúng ta
cũng không thể xa nhau
khi trái tim mách bảo với chàng rằng
chính Tình Yêu mới thực là lẽ sống
mặc dù khu vườn ta
đã bắt đầu mọc lên những hàng cây thảng thốt
rễ nhẫn nhục vươn dài
cắm sâu lòng đất ải
chúng ta chưa làm người
đã biến thành thú vật
loài bò sát không tên
đeo rất nhiều mặt nạ
tôi cảm ơn những người
muốn cuộc tình tôi non yểu
nếu có được kiếp sau
tôi chọn đời bóng tối
nguyện hạnh phúc thắp sáng nàng trong tình yêu
yêu tôi đau đớn

3
Phải rồi, phải rồi em
trong trường hợp nào , thì , chúng mình
cũng không thể xa nhau
nếu thánh Moise không thấy được Đất Hứa
chỉ vì lỡ một lần không tin nơi quyền phép
thiêng liêng của Chúa
thì anh và em
nếu có vì yêu nhau
mà phải cắn môi mình bật máu
cũng đến thế mà thôi
vì sự cản ngăn
trong mọi hoàn cảnh khắt khe nào
chính là chiếc lò rèn
nung trái tim ta thành sắt
luyện tình yêu ta thành ngọc
(một khối ngọc u buồn
Và đêm đêm khi không nhỏ lệ)
Có một sợi dây nào
buộc được hồn phiêu lạc?
có một nhân danh nào
cản được tình yêu chín?
Ta sống cho ngày mai
bằng hôm nay khinh bạc

4
Phải rồi, phải rồi em
trong trường hợp nào , thì , chúng ta
cũng không thể xa nhau
khi con sông cuối cùng
rồi cũng tìm đường ra biển
nên cay cực bao nhiêu
cũng không thể phạt ngã được tình yêu mình chất ngất
nguyện tình yêu nàng như rắn quấn quanh cổ tôi

5
Phải rồi, phải rồi em
trong trường hợp nào , thì , chúng ta
cũng không thể xa nhau
ngay khi ngọn dao từ tay anh
cắm xuống ngực em rất ngọt
(một ngày kia lúc em sinh lòng bội bạc)
Và anh sống âm thầm
trong hận thù với biết bao lời nguyền rủa
như những ngọn giáo dài
đâm nát tâm hồn anh(một tên điên rồ
khăng khăng nghĩ tình yêu là lẽ sống
nếu sửa được kiếp này
xin làm người mất trí

6
Phải rồi, phải rồi em
trong trường hợp nào , thì , chúng ta
cũng không thể xa nhau
khi lá còn trên cây , hoa còn nở , mưa còn bay
và nhất là trái tim còn chưa
định được giờ nhừng đập
chúng ta còn yêu nhau
hiển nhiên như mặt trời mỗi sáng
và cũng hiển nhiên như
đời sống chúng ta đang bị ngộp hơi
bởi bàn tay của chính những người thân thích
nguyện hạnh phúc tôi mãi ngọt như
lưỡi dao kề bên ngực nàng chói lọi

Ta chỉ hết đời mình
khi qua giờ phút đó

GRANDET
23-05-2008, 06:21 AM
Ý nghĩ khi rời Thông tây hội

Nỗi tuyệt vọng nào hỡi em
đã cướp đi mất của chúng ta
những bình minh tay trần cổ nõn
những đỉnh cao ngọn thẳng mắt người
những giấc trưa đợi chiều
những bước chiều gọi tối
những cơn mưa tình nhân
níu chân về một lối
những ngày nắng môi son
mặn thơm ô mai - ngát thèm bưởi lựu
những cánh tay mượt mà
vén về phía sau
những cọng tóc làm duyên no tròn đôi má
đã biết đợi chờ
một giờ chín rụng
những nụ hôn sai
trên cành tình ái
ôi nụ hôn đầu
vội như mưa mau
thầm như khép kín
ủ nẫu tình sầu

Nỗi kinh hoàng khựng điếng nào , hỡi em
đã giục nàng rảo chân bỏ về với mẹ
những giờ giấc giới định
đã rút ngắn đời ta
trên mặt phẳng đổ nghiêng tím bầm tuyệt vọng
bây giờ thời gian như một đoạn xích
dẫn độ ta về cùng tử thần đối mặt

Bởi thế nên mỗi khi anh chợt bừng mắt dậy
không thấy được gì hơn
ngoài chiếc bóng mình ngã trên một nền đất ẩm
giữa tiếng đạn bom rơi
những cảnh đời phụt tắt

Khi em còn đứng trên đỉnh đầu cách biệt
bàn tay dẫu đưa ngang
cũng không đủ cho anh nghĩ rằng tình yêu chưa thành lệ xót
và ngày mai sẽ có trong đời
với một tương lai
có bầy con trai
có đàn con gái (vô cùng giống mẹ)
như những hạt lệ
chảy cùng một nơi
nhưng không thể rơi cùng một chỗ

Cũng như anh và em
khó chết cùng một chốn

Hạnh phúc như viên đạn
nổ tung ngục đời mình
vốn đằm đằm bóng tối

Thôi hãy nghe lời anh
mà cố ngủ cho ngoan
trong vòng tay của mẹ
em cứ nhẩm trong đầu
những lời răn của bố

Cho đến một sáng mưa mau hay một chiều nắng gắt
bước lên đến đỉnh đời
em mới hiểu tình yêu mới chính là lẽ sống
mẹ cha ta một thời
cũng trải qua thế đó
ai cũng thế mà thôi
tình yêu là con dấu
đóng xuống vuông đời mình
để biện biệt giữa người và thú

nếu một ngày kia em bỗng thấy
sự có mặt cần thiết của kẻ nào
khác hơn mẹ cha, anh em, bà con dòng họ
và nếu người đó là anh
(hay ít ra cũng là điều anh hằng mong ước)
thì em hãy thản nhiên chứ đừng kinh ngạc
vì vấn đề đặt ra
không phải là chọn lựa
giữa tình yêu và lòng hiếu để
mà em hãy cố làm sao
thở chứa chan ngực mình
hơi thở nồng hạnh phúc

Em có hiểu gì chăng
Tình yêu cũng tuyệt vời như sự chết
Lẽ sống của đời người
phải do mình định đoạt

Ngocanh.online
30-05-2008, 04:50 AM
Hay quá bác GRANDET ơi.
Bác Post thêm bài của Du Tử Lê đi bác.
Chúc bác vui nha. Thân ái.
Ngọc Anh

GRANDET
02-06-2008, 07:51 PM
THƠ NHỎ

Du Tử Lê

Trời hôm nay nhiều lá me bay
Như hồn tôi buồn muốn rụng đầy
Hồn tôi xanh lắm ai hay nhỉ ?
Và một chút gì hơi cay cay

Trời hôm nay có người về ngang đây
Chân đi nhẹ quá nhẹ hơn ngày
Hồn tôi mỏng lắm xin đừng gió
Gió qúa hồn tôi bay lên cây

Trời hôm nay trời rất bâng khuâng
Khi không nắng dịu ấm vô cùng
Chừng như tóc đã thơm mùi tóc
Tóc ngậm cho người thấy dễ thương

Trời hôm nay của riêng tôi thôi
Của một đôi môi một mắt cười
Một môi , một mắt xa lăng lắc
Xa thế mà sao tôi vui vui ……

Trời hôm nay buồn như mắt ai
Lần đầu tôi thấy nhớ xa xôi
Lần đầu tôi thấy tôi xa lạ
Tôi nhớ ai kìa (?) hay nhớ tôi ….

Trời hôm nay nhiều chim đi chơi
Nhiều chim tíu tít giống như người
Thấy thương nhớ quá màu hoa cúc
Ai gọi ai bằng tên…..Nhỏ ơi !.....

(Gửi đến Conangsayxin và Ngocanh lời chào thân ái )

GRANDET
02-06-2008, 07:51 PM
Dỗ giấc người bất hạnh

Du Tử Lê

Như đôi mắt sớm thành ga cô quạnh
Mối sầu nào thành tóc xuống hai vai
Buổi chiều nào thành khói đứng trên môi
Mây cũng thấp trong từng hơi thở yếu

Em đừng hỏi vì sao người đời khó hiểu
Vì sao ta không thể sống thiếu nhau
Vì sao mưa chưa đủ ướt đôi đầu
Mà môi đã phải tìm môi cho….. ấm
Mà tay đã phải chìa ra cho bàn tay kia nắm
Xiết chặt rồi mà vẫn thấy như chưa
Trao hết cho nhau tình vẫn còn ngờ
Vẫn chưa đủ vẫn còn như thiếu thốn
Chân bước chậm sao đường về vẫn ngắn
Hôn nát nhàu cả mặt vẫn chưa buông
( dù hiển nhiên bác mẹ đã buồn lòng
thấy em lỡ yêu anh cái thằng lêu lổng )

Như cây cỏ sớm thành thân với gió
Như lá mềm sớm cưới được sương khuya
Như cánh chim bay không cần nhớ đường về
Như con nước vỗ hoài chân đá cũ
Như bản tin hàng ngày loan có nhiều người tự tử
(mà thường vì họ lỡ quá yêu ai )
Như con dế ngậm tim mình trong miệng
Nên giọng buồn (mãi mãi chẳng nguôi ngoai )
Anh cũng thế , ngậm tình em trong miệng
Thành bồ hòn nên đắng cả thơ vui

Nhưng nếu một mai nào , em thức dậy
Thấy đầu cành con sẻ bé có đôi
Thấy chúng hôn nhau hay chúng mớm mồi
Đôi má chúng au lên vì mắc cở
Em đừng hỏi vì sao hồn mình nức nở
Sao lớn rồi mà tình vẫn trẻ thơ
Đã ở bên nhau lòng vẫn còn ngờ
Như những phút môi hôn thẩy đều không có thực
Răng từng cắn đến môi sưng má rát
Vẫn còn nghi , còn ngại phải chăng em ?
Phải chăng anh , phải chính hai đứa mình ?
_ thì hai đứa chứ ai vào đấy nữa

Em đừng hỏi vì sao tình yêu trắc trở
Vì sao anh phải biến dạng hình hài
Phải làm ăn phải cố gắng miệt mài
Phải ra dáng như nội trong ngày mai anh sẽ trở thành chú rể
Phải nghiêm chỉnh hay ít ra cũng phải vờ vĩnh thế
Phải dụm dành chắt bóp tự hôm nay
Phải cong lưng luồn lọt đêm ngày
Phải một lúc chơi bảy , ba cái hụi
Phải nhìn thấy tương lai của chìm của nổi
Mới mong ngày hạnh phúc bớt chua cay
Nhưng tình yêu đâu phải là bến tồn kho
Để anh có thể đâm đơn xin làm người gác cửa
Và trái tim không phải là két sắt, tủ chè
Nơi gom chứa bạc tiền, cất gìn đồ quí
Tuy không là ông sếp ga anh cũng cứ phất cờ cho tàu kéo hụ
Để tình anh nghỉ lại ở ga yêu
Để trăm đêm để nghìn vạn buổi chiều
Anh cú nhớ thương em, cứ sầu cứ khổ
Và mây cứ bay ngang mảnh hồn anh dột ủ
Nắng cứ về không gởi bước chân theo
Để ở đâu, bất cứ một nơi nào
Ai, anh cũng nhỏ to nói về tình yêu hai đứa
Ai, anh cũng không ngại ngần hẹn hứa
Đám cưới mình sẽ mời họ vui chung
Và anh sẽ vênh vang xốc lại áo quần
Mặt nghiêm trọng như tuần sau đám cưới
Dáng vội vã như ngày mai đám hỏi
Quay lưng rồi mới lại tủi cho nhau

Thơ vui đấy, em hãy cười lúc đọc
Nếu có buồn hẵng gượm để hôm sau
Hãy để mai kia, anh được phép trầu cau
Đến sêu hỏi em hẵng buồn một thể
Bởi lúc ấy, biết đâu cả hai đã chẳng cùng lụ khụ
Cùng xác xơ vì đã quá âu lo
Nên anh chắc thơ anh sẽ còn buồn bã mãi
(nhưng em đừng buồn nản giống thơ anh)
Phải nghĩ bao lâu, mới có cuộc tình
Mà hai kẻ yêu nhau đã vô cùng khốn khổ

Như mắt ướt sớm thành ga nát đổ
Xót xa nào thành tóc chấm hai vai
Ước mơ nào thành khói đứng trên môi
Mây thấp ẩm hong trong hồn hiu quạnh

GRANDET
02-06-2008, 10:12 PM
KHI NGƯỜI VỀ

DU TỬ LÊ

Người về đâu không – người về đâu
Chiều chưa mưa nên chiều chưa thay màu
Tôi –cây me đứng sau run từng lá
Lá đã vàng rồi tôi đã vàng theo

Tình người say không , tình người không say
Đêm sắp sang nên đêm sắp úa đầy
Hồn tôi ngủ sớm trong tay áo
Tay áo người bay hương ngất ngây

Người yêu ai không , người không yêu ai
Lời tôi van xin nên lời tôi trải dài
Trên trang nhật ký tôi than trách
Tôi trách người , không tôi trách than ai

Khi người về , tôi không nhìn không trông
Lòng tôi sóng nước đủ trăm dòng
Quanh co một nỗi buồn vô hạn
Qua suốt một đời vẫn nhớ nhung

Người không về nên lòng người dửng dưng
Tình tôi mong nên tình tôi không cùng
Xế trưa cơn nắng sầu cơn gió
Tôi gió mây nhiều tôi tủi thân

Người thương người không - người không thương
Tôi xa xôi nên tôi chẳng được gần
Người kiêu sa thế tôi đành ước
Vội vã cho người lát tuổi xuân

Người không về nên tôi cũng chẳng buồn đi
Bao nhiêu dự tính có ra gì
Bão trôi từng lớp trên lưng sóng
Tôi quá chán rồi tôi giết tôi

Người phương nào người có nghe nôn nao
Tôi ở đây nghe lòng tôi rì rào
Lá me vàng rụng con đường nhớ
Tôi nghĩ về người đêm ngày tôi xanh xao

GRANDET
03-06-2008, 10:58 AM
KHỞI ĐẦU MỘT KIẾP

Du Tử Lê

Như que diêm trước sau gì cũng một lần bật sáng
Cũng một lần anh thắp rực đời em
Cũng một lần bàn tay buồn bã đó
Bưng mặt mình kín suốt một tương lai

Thôi những sợi tóc kia
Sớm đầm cơn cảm xúc
Thôi những giọt lệ kia
Bàng hoàng vuông trán tối

Hãy ngủ thôi hãy ngủ mau ngoan
Tình yêu là căn phần định mệnh dành riêng
cho đôi ta một khắc nào sẽ chết
như mỗi ngày trong thân
có một kẻ mới tới
có một kẻ ra đi
đến cõi nào bí mật

Sự sống chỉ bắt đầu
Trong tận cùng tuyệt vọng

HAI

Như nỗi nhục nhã hằng hằng một đời chúng ta gánh chịu
Một đời ta quẩn với chính thân ta
Em cứ khóc , cứ van xin , cứ trách móc cứ muộn phiền
Cứ tủi hổ , cứ ăn năn , cứ ngậm ngùi áo não
Cứ cưng dưỡng ý nghĩ một ngày kia anh phản bội
Một ngày kia anh sẽ hết yêu em
Một ngày kia anh sẽ ra đi như một tên sở khanh
(chỉ thiếu con ngựa và chiếc roi để quất )
Cho đến một phút nào
Một phút nào trước sau gì cũng có
Trước sau gì em cũng hiểu
Vì sao đời mình không thể khác
Và nhất là vì sao lệ mình không thể không rơi
Vì sao chúng ta lại thốt gọi tên nhau
trong từng cơn hoảng hốt
Vì sao anh không thể yêu ai khác hơn
( dĩ nhiên , trừ em , vì là ngoại lệ
dù vạn nhất chúng ta có sống
tới lúc cả hai cùng già nua lụ khụ)
ôi hân hoan là những hạt lệ mềm
rối quanh giữa đôi làn môi vô nhiễm
bên đớn đau em anh quì gối thọ hình

BA

Như nụ hoa trước sau gì cũng một lần nhụy hương sẽ ngát
Hãy một lần em thắp giúp hồn anh
Hãy một lần những giọt hồng khởi kiếp
chảy chan hòa một cửa tim anh
Hãy một lần em giúp anh thấy lại
dung nhan mình mất dấu tự sơ sinh
Hãy một lần em ném tung anh
lên đến đỉnh cùng hạnh phúc
để từ đó cúi nhìn
thấy em xanh ngọn cỏ thơ ngây buồn bã chín

Thôi con –mắt –lá -me
Sẻn dè phút giây gần gủi ngắn

Thôi làn môi lá nõn
Khép muôn đời không kín vết thương non

BỐN

Dầu sao thì chúng ta cũng không dễ gì thoát khỏi
Những âu lo mù mù thảng thốt
Khi cơn lốc đam mê tự hồn ta tấp tới
Khi trận mưa mở mùa
Phút giây bỗng trùng trùng mây đen kéo lưới
Ôi đớn đau ngọt ngào
Nâng niu đời ta hạnh phúc mới
Đằng sau nỗi kinh hoàng
Đã sẵn có một bình yên êm đềm ló dạng
Bên kia bờ tối tăm
Là nghìn thân ánh sáng

NĂM

Như giọt sương trước sau gì cũng một lần rớt xuống
Cũng một lần anh uống trọn đời em
Cũng một lần mắt không còn thấy nữa
Tay chân thừa và óc kiệt tim khô
_ Đó là lúc chúng ta thở chung bằng trái tim nào
thiêng liêng cẩm thạch
(trái tim đời tôi-quá –lửa –chua – cay )
-Đó là lúc chúng ta sống
trong một kết tinh thịt xương thánh thiện
(một kết tinh đã nhú mầm tồn sinh hậu kiếp )
Đưa ta về đến bến trăm năm

SÁU

Đã đành- dù thế nào thì chúng ta
Cũng không dễ gì tự mình hóa kiếp
Nhưng vấn đề là phải sống ra sao ?
Phải chọn lựa
Phải buông trôi
Phải chối từ tình yêu trước nhân danh mẹ cha vừa ý
Phải hạ thấp lương tri
Cho ngang bằng cầm thú
Phải chống vững hai tay
Cho bàn chân lật ngửa
Tôi chọn đứng hai chân
Trên dao đời xóc ngược

Mắt không ngoái nhìn sau
Dù trước mặt ê chề như gươm đan thành lá chắn
Tôi không là tượng gỗ rỗng thân
Nên thở bằng tim thật
Em không thể dối quanh
Khi cắn môi , máu mình còn bật chẩy

BẢY

Như mỗi buổi mai chúng ta thức dậy
Ngó lại mặt mình
Trong tấm gương xưa dã mờ phai vết cũ
Trước khi ta lăn tiếp đời mình
lên xuống mãi những ghềnh cao , dốc thẳng
Để làm gì khi cõi đời nhau chưa mở
Khi trong ta còn những dấu nghi ngờ
Để làm gì ? Làm gì , anh hỏi
Khi mắt em đâu hẳn chỉ để nhìn
Chỉ để khóc , chỉ để buồn mỗi tối
Chỉ để cười trong mỗi lần bối rối
Chỉ để vui dưới những lối cây , quen
Để làm gì ? Làm gì , anh hỏi
Khi tim em đâu hẳn chỉ để là nơi cho máu về , đi đen đỏ
Cho đập mãi những nhịp nhanh hay chậm
Cho thở mãi những hơi đà thếch , nhạt
Cho mai sau mối đục khoét , chôn vùi

Thôi cũng phải cho anh một lần nhắc lại
Chỉ Tình Yêu làm nên giá trị con người

BIS

Như que diêm trước sau gì cũng một lần bật sáng
Cũng một lần anh thắp rực đời em
Cũng một lần Tình Yêu vô nhiễm đó
Chói chang buồn
Lệ tưới đẫm thân chung