PDA

View Full Version : Vỡ Lòng Cho Một Người Con Gái Mỹ----Du Tử Lê


GRANDET
05-05-2008, 09:16 AM
Không bao giờ đâu Donna, Donna
dù anh có yêu em
hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ
thì anh cũng vẫn trở về
anh vẫn phải trở về quê hương anh
cái dải đất nóng khô cong hình chữ S
cái dải đất không lớn bằng tiểu bang California
của xứ sở em
(nơi anh đã sống những ngày đầu tiên và tập ăn, tập nói theo lối Mỹ)
Cái dải đất rách nát nghèo đói vì chiến tranh
Liên tiếp trên hai-mươi-lăm-năm
Dù anh không bao giờ quên được em
Trong đêm nhạc ngày hội mùa thu
Ngày kỷ niệm 50 tiến bộ của các trại chủ miền Indiana

Và nhất là anh không thể nào quên được
Lúc hội thu bế mạc
Em đã cùng Jana ôm đàn chạy ra kiếm anh và một thanh niên Việt Nam khác
Trên chuyến xe buýt chở đầy sinh viên
Của các quốc gia đồng minh với Mỹ
Trong sương mù giá buốt của một đêm chớm thu
Em ngơ ngác như một con bò non tội nghiệp
Ôi những bước chân son
Chạy đau nền cỏ lạnh
Và những ngón tay rung
Xóa nhanh lớp nước mờ cửa kính
Để nhìn rõ mặt nhau
Anh đã đứng lên đẩy kính xe thò hẳn đầu ra ngoài

Cùng em nói chuyện
Và người bạn của anh dã phải gào lên
“Tôi từ Việt Nam tới”
Để trả lời cho một câu hỏi của Jana, bạn em
Ôi Donna, Donna
Phải là người Việt Nam
Em mới hiểu được nỗi xúc động rưng rưng của anh
Khi nghe thấy tên gọi quê hương mình
Dạt lùa trong một khoảng không gian đẫm mù sương muối
Át cả trăm ngàn tiếng động cơ máy nổ chúng quanh

HAI
Không bao giờ đâu Donna, Donna
dù anh có yêu em
hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ
thì anh cũng vẫn trở về
vì như em đã biết
quê hương anh trên Bốn-ngàn năm lập quốc
Trên bốn-ngàn-năm không ngừng đánh đuổi ngoại xâm
Trong đó có gần một ngàn năm bị Tàu đô hộ
Và ngót trăm-năm làm thuộc địa của Tây
Nhưng dân tộc anh không bao giờ bị đồng hóa
Bởi dân tộc anh là một giống dân quật cường
Tuy hiền lành và rất nhiều tình cảm
Mặc dù anh không thể quên
Những lần gọi điện thoại cho em
Trong những phòng điện thoại công cộng
Với mười-xu cho một cuộc nói chuyện kéo dài tối đa 7 phút
Và đôi khi máy chẳng trả lại cho anh mười-xu
Như điều đã ghi trong bản chỉ dẫn
Mỗi khi không liên lạc được
Không phải anh tiếc mười-xu đâu, Donna
Dù mười xu tính ra tiền Việt Nam
Những trên hai-mươi-đồng theo giá chợ đen cơ đó
Với hai-mươi-đồng Việt Nam xưa
Anh có thể ăn một bữa cơm tạm no
Hay thừa để mua một bao thuốc lá
Nhưng kể từ khi có người Mỹ sang chiến đấu
Bên cạnh quân đội của nước anh
Thì với hai-mươi-đồng anh đã không mua đủ một gói thuốc

BA
Không bao giờ đâu Donna, Donna
dù anh có yêu em
hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ
thì anh cũng vẫn trở về quê hương
nơi mẹ anh đã già một đời cơm ăn chan bằng nước mắt
nơi anh em, nơi chú bác, nơi cô dì, gần xa ruột thịt
đã và còn đang từng giờ gục ngã
chiến đấu cho sự trường tồn
và lý tưởng tự do của dòng giống
mặc dù khi anh vừa bước chân
xuống phi trường Sài Gòn
anh có thể chết tan thây
vì một miếng plastic
một trái mìn nổ chậm
hay một quả đạn từ xa
của người anh em bên kia bắn tới
mặc dù anh không thể quên
đôi mắt em xanh như những cánh đồng hai-mùa trĩu-hạt
và mái tóc em óng vàng
xỏa tung trên đôi vai đầy cổ tròn ngấn trắng
mặc dù anh không thể quên
lòng tốt của ba mẹ em
dành cho anh một người Việt Nam cô đơn, lạc lõng
Và anh cũng không thể quên
Những lá thư của em
Như có đem theo cả tiếng cười vô tư ròn tan
Vỡ cao trên những hàng cây phong úa vàng lá chín
Ôi những nụ hôn thầm
trong đêm nào rét ngọt

BỐN
Không bao giờ đâu Donna
Dù anh có yêu em
Hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ
Thì anh cũng vẫn trở về
Quê hương anh với cả trăm ngàn đời khốn khó
Nơi anh sống chui rúc như chuột
Trong một căn nhà tôn, vách ván
Nơi người yêu anh
Đang từng phút từng giây mong đợi
(nàng cũng có một mái tóc dài thả xõa như em
Nàng cũng có một đôi mắt mở to sáng trong nhẫn nhục
Tất nhiên tóc và mắt của nàng thì đen
Và da vàng cũng hệt như anh
Nàng có may mắn hơn khá nhiều người khác
ở chỗ còn được đi học
nghĩa là chưa đến nỗi phải tập nói okey
để đi bán bar hay làm sở ngoại quốc
nhưng suốt một đời nàng không được như em
có những ngày hội vui
để đem đàn đến cùng bạn bè hòa nhạc
vì nàng cũng như bất cứ một người Việt Nam nào đó
đã sớm biết chiến tranh
từ trong bụng mẹ
rồi lớn lên cùng lửa đạn điêu tàn
và ngay trong tình yêu
nàng cũng phải chịu biết bao nhiêu điều nhục nhã

NĂM
Không bao giờ đâu Donna, Donna
Dù anh có yêu em
Hơn bất cứ một thứ gì có trên đất Mỹ
Thì anh cũng vẫn trở về
Quê hương anh ruộng cằn đất cỗi
Người chưa lớn đã già
Trẻ chưa cao đã cọc
Dù anh sẽ chẳng bao giờ quên em
Đôi mắt xanh, mái tóc vàng và những ngón chân ngà
Chạy nhanh trên nên cỏ lạnh
Và tất nhiên sẽ về cùng anh
Là những tấm ảnh em cho
Với xấp thư thơm mùi lúa mạch
Ánh sẽ mãi ngóng trông
Một ngày nào em đặt chân trên quê hương anh nhỏ bé
Anh hy vọng ngày nào đó
Những hố bom hố mìn
Đã được lấp bằng
Cho rất nhiều hoa nở
Để mỗi bước chân đi
Em sẽ thấy xứ sở anh có phần còn đẹp hơn nước Mỹ
Để em sẽ nhận ra
Không ở đâu có thể có được
Một giống dân hiền lành nhưng quả cảm
Một giống dân cần cù nhẫn nại
Và dễ mến như dân tộc anh
Và biết chừng đâu khi ấy
Em sẽ chẳng chọn quê hương anh
Như một tổ quốc thứ hai
Khởi đầu cho một cuộc định cư vĩnh viễn

Ôi Donna, Donna Ostermeyer
Hoài hoài sương mù trong anh một đêm mùa thu tay vẫy
Một đêm ngời giọng hát vỡ trên cao
Ôi Donna, Donna Ostermeyer
Em có hiểu chút gì
Những điều anh mới nói?

GRANDET
05-05-2008, 10:05 PM
Nội dung đã hoàn chỉnh.........

GRANDET
05-06-2008, 07:58 AM
Bài lục bát ở xứ người

Đớn đau tôi ứa lệ chào
Cây khô trên ngọn gốc hao dáng người
Nằm co chân chạm ván đời
Tay bưng ngực mỏng kéo hơi thở buồn
Râu cùng tóc mọc như gươm
Rạch đâm ngang mặt những đường máu châm
Nhớ người rét mướt đêm câm
Sương sa kính phẳng dã đầm đìa tuôn

HAI

Đến đây nắng cũng lạ người
Chân đi dưới phố hồn ngồi tháp cao
Tôi như quái vật chốn nào
Ngu ngơ lỡ lạc bước vào cõi âm
Trùng trùng những bóng dã nhân
Đi qua đi lại bước chân ngoài đời
Bỗng thèm khát một tiếng thôi
Bỏ tiền vào máy nghe lời chào ông

GRANDET
05-06-2008, 07:56 PM
Viết ở Fort Harrison

Thôi ngày mai ta sẽ được rời khỏi nơi đây
như phạm nhân được rời lao xá
như một tay ma đầu
ta hà hà xuống núi
như một Samurai
trở về nơi rách rưới
như một cánh chim
sau thời gian thương tích
cùng với nỗi vui mừng
bay lên tìm về một nơi yêu dấu
HAI

Vì ngày mai ta đã rời khỏi nơi đây
Nên hôm nay giã từ
Lần cuối cùng những ngày loanh quanh kiếm đồ trong P .X
Những buổi chiều mồ hôi
Bê gạo muối về cho một buổi ăn tối Việt Nam

Thôi ở lại nghe
Người thiếu phụ trẻ gốc Mễ
Ta trả cô về với anh chồng to gấp – bốn – năm –lần ta
(nhưng như lời cô nói
Y không khác bao nhiêu một pho tượng rỗng )
Thôi ở lại nghe Donna
Tình chúng ta có thế
ở lại nghe người Mẹ nuôi hiền lành
chỉ khiến ta thêm nhớ Mẹ già lưng còng , mắt mỏi
ở lại nghe cô Mỹ đen dọn phòng cho ta mỗi sáng
ta đã để sẵn trên tủ này
mười dollars làm quà cho cô trong tháng
ta biết rằng lát nữa đây
khi nhận tiền
cô sẽ nhìn ta như một khách hào hoa phóng khoáng
cùng con mắt uốn sâu ắp đầy mặc cảm
của một kẻ da đen
dọn phòng cho một tên da vàng mũi tẹt
mà thực ra cô có biết đâu
chính ta đây mới là kẻ rẫy đầy mặc cảm
vì ta biết rõ ta
chỉ là một thứ hổ giấy
vì ta hiểu rõ ta
khi trở về quê hương
nào có khác chi một đời ngựa chạy
vì ta thấy rõ ta
không bao giờ dám mơ ước
cho những người bồi phòng ở quê hương ta
có xe hơi như cô đi làm mỗi sáng
mà ta chỉ cầu xin
cho đồng bào ta
có ăn có mặc
có hòa bình có hè hội vui chơi

BA

Em không biết đâu ,Thụy Châu
Sáng nay anh dậy muộn
Lọt thỏm trong chiếc ghế bành hai lần nệm mousse
Chân gác lên chiếc bàn kiểu cổ đông phương
Tay gạt thuốc trên mặt thảm nhung xanh
Anh thấy mình bỗng nhiên sung sướng
Bỗng nhiên đầy đủ như một ông hoàng
(không có gì ngu ngốc bằng ông hoàng tưởng mình sung sướng)
Anh cũng chợt nhận ra
Phút chốc anh đã trở thành một tên vô cùng bần tiện
Vì đã vét , đã vơ…..
Tất cả những gì anh đã đem sang đây
Trong hai chiếc valy nhét đầy tạp phẩm
Đến đôi giày há mõm
Tính quẳng lại cho rồi
Nhưng sau lại mang theo
Chỉ vì anh chợt nhớ
ở quê hương mình
thiếu chi những người suốt đời chỉ ước ao
có được một đôi giầy há mõm
để mang đi chơi những ngày Tết nhất

BỐN

Dĩ nhiên bằng cách nào
Anh cũng không thể về ngay bên em
( ít ra cũng phải qua mười lăm ngày nữa )
Nhưng anh vẫn rạo rực
Vẫn hân hoan
Bởi nghĩ thời gian đã đem chúng ta xích lại gần nhau một chút
Và ngày mai
Trên chuyến xe buýt tốc hành
Anh sẽ nhẩm tính từng thước đất đi qua từ đông sang tây
Nước bạn đồng minh chúng ta rộng lớn
Trước khi về đến phi trường
Bắt buộc
Dành cho những người Việt Nam về trước

NĂM

Ngày mai ta đã rời khỏi nơi đây
Mà hôm nay ta còn tự hỏi
Sao sống ở đây
Ta vẫn nghĩ đời ta không phải thế
Ôi đời ta – đời ta
Đâu đây –thấp thoáng

SÁU

Em thấy không , Thụy Châu
Phải đứng giữa hai màu trắng , đen
Thì màu vàng da ta mới rõ
Một mầu cho muôn năm
Máu chảy ?
Một mầu cho muôn năm
Thành bao bọc đựng xương khô
Bởi thế nên trước sau gì anh cũng trở về
Dù cho không còn em
Vì anh trộm nghĩ
Dưới mặt trời
Thượng Đế đã chia khu
Cho từng màu da sinh sống

BẢY

Ta phải sống hôm nay
Như ngày mai sẽ chết
Anh phải sống bên em
Dù nhọ than người bôi đầy khuôn mặt
Ta có thể hóa đen
Nhưng chưa từng cạo trắng
Không thể xóa hận thù
Bằng máu người xối chảy