PDA

View Full Version : Lua^n ho^`i


Dixie_McDee
13-06-2004, 11:25 PM
LUÂN HỒI

Những cơn đau y học không biết chữa
Xin một lần, đừng khóc nữa, em ơi!
Ta bên nhau năm tháng cũng đủ rồi
Anh về lại kiếp luân hồi , em nhé !

Bản cầu hồn đêm này ai ngân khẽ ?
Tiễn một nguời qua lối rẽ âm duơng
Chôn chặt lòng đầy nhung nhớ yêu đuơng
Cho tan hết trong mộng thường kí ức

Đớn đau kia dẫu là hư hay thực
Cũng mong nguời đừng thổn thức trong đêm
Phút cô đơn xin chớ vội yếu mềm
Cho dĩ vãng không dày thêm nhức nhối

Bánh luân hồi dòng đời anh lăn vội
Nhịp không cùng ta ngày mỗi chia xa
Khép lại rồi màn che khuất duyên ta
Quên đi nhé, tình đau là vụn vỡ.

15/3-04
_________________

19-06-2004, 11:19 PM
Cho UN gởi lại bài thơ này đọc cho vui nhé, Dixie_McDee


Nó giờ nghĩ đến Song Thân đau lòng


Nó bỗng chốc trở thành người câm điếc
Đi làm về khoá chặt cửa phòng thôi
Chẳng màng chi ai đó nói lời gỉ
Dù phải quấy Nó coi như gió thoảng.


Nó không khóc, không như mình ngày tước
Mọi việc làm Nó ôm cả hai vai
Bao người thân nhìn NÓ phải mủi lòng
Ừ mặc NÓ, NÓ làm gì tùy NÓ.


Cha Nó nói đừng con ơi tâm lặng
Mọi việc rồi thời gian sẽ nguôi ngoai.
Nó nhìn Cha thương xót bạc mái đầu
Lo con trẻ dại khờ đường tình ái


Một đêm lạnh mưa rơi trên thềm vắng
Mẹ Nó sang phòng gõ nhẹ gởi đôi câu
Đừng nhe con mạnh dạn bước đi nào
Ai cũng phải khổ đau thời con gái.


Nó ôm Mẹ khóc ròng như đứa trẻ
Bị ăn đòn trong những lúc ham vui
Xin tha thứ Mẹ- Cha con xin hứa
Bước trên đường đời - gạt bỏ dĩ vãng xưa.


Rồi hôm nay ai sang nhà trò chuyện
Hỏi Cha- Mẹ Nó rằng ...Nó đã có nợ duyên ?
Mẹ nhìn Cha... Cha nhìn Mẹ lặng thầm
Con tôi có lẽ... Chưa nghĩ gì chuyện đó!


Bên trong nhà Nó cảm thương Cha- Mẹ
Khách ra về. Nó ...tự bạch song thân
Con vẫn thương vẫn nhớ đến một người
Dù có lẻ tời tạo duyên không nợ


Đầu con trẻ Cha Nó vuốt khuyên dạy
Con ơi đừng rơi lệ CHA-MẸ đau.