PDA

View Full Version : THÁI CAN


trabtoncnkt
25-03-2005, 08:05 PM
Thái - Can sinh ngày 22 tháng 10 năm 1910 tại Văn - lâm, phủ Đắc - thọ (Hà tĩnh, Bắc phần).


Thuở nhỏ ông học ở trường phủ, rồi trường Vinh, trường Bảo - hộ, trường Thuốc Hà - nội; tốt nghiệp y khoa bác sĩ năm 1940.


Khoảng 1941, ông ở nhà học chữ Hán và làm thơ chữ Hán; vì lẽ ấy, có nhiều người liệt Thái-Can vào phái thơ cổ. Trong câu chuyện với nhà văn Lê tràng Kiều, Thái-Can nói:"Ấy là họ chưa hiểu chữ -mới- đó thôi !"


Thơ Thái-Can phần nhiều đăng trên các báo:


- Phong hóa


- Hà-nội báo


- Tiểu thuyết thứ bảy


- Văn học tạp chí 1945


Những bài thơ đầu ký bút hiệu Th.C.


Năm 1934, Thái-Can cho in tập thơ Những nét đan thanh, do Ngân sơn tùng thư Huế xuất bản.


Hiện nay (1968) ông là Bác-sĩ mở phòng mạch tại thị xã Đà-nẵng.

trabtoncnkt
26-03-2005, 12:38 AM
DƯỚI BÓNG TRĂNG TÀ


Biết ai mà gửi lòng thương nhớ


Mà biết cùng ai gửi nhớ thương?


Nương bóng ngày xanh dưới mái tranh


Ngây thơ đâu biết thú kinh thành


Hoa lan mọc ở trong hang tối


Sực nức hương nồng đám cỏ xanh.


Vui vẻ lòng em mặc sớm trưa


Nâu sòng thêm đượm vẻ ngây thơ


Khi nhìn trăng bạc lên đầu núi


Hoặc ngắm hoa tàn trước dậu thưa.


Ríu rít vườn sau mặc cái oanh


Em không thắc mắc với tơ tình


Lòng em tựa nước hồ im lặng


Trong lúc trăng tàn tỏa bóng xanh.


Nhưng một ngày kia bước lỡ chân


Theo người bất hạnh đến trầm luân


Trước thần "mày trắng" ngày đêm nguyện


Cho vẻ hồng nhan đượm bội phần.


***


Đời em từ đó trụy sa dần


Như cánh hoa tàn rụng trước sân


Bùn lấm càng ngày càng thêm lấm


Đoạ đày, em nghĩ ngán cho thân.


Khách đến chơi nhiều tiếp rước luôn


Cười trăng cợt gió nghĩ thêm buồn


Ân tình chẳng quá ba thìa rượu


Hát xướng than ôi , quá trận đòn.


Canh khuya khách mới chịu ra về


Lạnh lẽo em ngồi tựa cửa nghe


Tiếng dế khóc sương ngoài nội cỏ


Canh gà xào xạc ở xa kia.


Mù mịt xa xa dưới bóng sương


Em nhìn mê mãi dấu quê hương


Biết ai mà gửi lòng thương nhớ


Mà biết cùng ai gửi nhớ thương?


Cha mẹ sầu em lánh cõi đời


Anh em chán nản chốn xa xôi


Bỏ em khốn khổ nơi thành thị


Tìm kế sinh nhai mãi xứ ngươì.


Vườn cũ e còn mấy khóm hoa


Em từng vun bón lúc ngây thơ


Năm nay bỏ vắng hoa sờ sạc


- Mà tấm thân này cũng lấm dơ.


Đứng dưới bóng trăng hoa khóc sương


Biết bao lạnh lẽo cảnh đêm trường


Em đây một cảnh cùng đau khổ


Nước mắt em hòa với giọt sương.


***


Em nhớ năm em mới trưởng thành


Mơ màng em ngắm đám mây xanh


Chàng đi qua cửa dừng chân lại


Chan chứa lòng em mối cảm tình.


Rồi chàng lững thững bước đi qua


Phong lưu dáng điệu nếp con nhà


Vời trông em thấy chàng quay lại


Mỉm miệng em cười dưới ánh hoa.


Chàng đi từ đó em đau lòng


Tựa cửa mơ màng em đứng trông


Ngaỳ một ngaỳ hai xuân lại hạ


Thu về sương nhuốm: nhạn sang đông.


Cho đến ngày em lỡ bước đi


Trầm luân thân thế có ra gì !


Đau lòng mỗi lúc trăng thu lạnh ,


Nhớ đến tình chàng dạ tái tê.


Em ước đem thân hóa bóng trăng


Đêm đêm vằng vặc dọi theo chàng,


Theo chàng trong chốn xa xuôi mộng


Mộng đuổi tình em, nỗi bẻ bàng.

trabtoncnkt
27-03-2005, 07:35 PM
MẤY VẦN HUYỀN DIỆU


Đêm ấy trăng thu giải bóng xanh


Phất phơ tơ liễu tỏa bên mành,


Bên cành liễu yếu nàng in bóng


Phảng phất - Ô kìa ! dáng tuyệt xinh.


... Chàng lại bên hiên cạnh đóa quỳnh,


Hoa vừa mới nở lúc bình minh


Nhẹ nhàng tay hái cành hoa ngọc


Cành ngọc còn phong nhụy ái tình.


Lén bước, chàng đi đến tận Nàng,


Nàng còn mảingắm bóng trăng trong


Cùng với hình chàng tợ tuyết trong...


Ngoảnh lại... chàng đi cách biệt rồi ,


Vội vàng Nàng lấy đóa hoa tươi


Biết rằng hoa ấy người yêu tặng


Âu yếm hôn hoa, mỉm miệng cười.

trabtoncnkt
27-03-2005, 07:43 PM
BÊN HỒ


tặng L T.L.


Mạc đãi vô hoa không chiết chi.


Đỗ thu Nương


Bên hồ cành liễu buông tơ lặng ,


Trong liễu hoa đào đổ tợ mưa,


Cô đứng bên hồ cô thổn thức,


Bao ngày xuân thắm rụng theo hoa !


Một ngày là một đóa hoa tươi ,


Sớm với bình minh mỉm miệng cười,


Theo bóng tà dương chiều đã tạ


Trong thời gian mãi lửng lơ trôi.


Khuyên với cô em vít lấy cành


hái đài hao thắm lúc còn xinh


Sớm qua chiều lại e tàn nhụy


chẳng được vì cô hưởng Ái - tình.

trabtoncnkt
27-12-2005, 06:45 PM
Anh Biết Em Đi ...


Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về.



Em nhớ làm chi tiếng ái ân
Đàn xưa đã lỡ khúc dương cầm
Dây loan chẳng đượm tình âu yếm
Em nhớ làm chi tiếng ái ân.



Bên gốc thông già ta lỡ ghi
Tình ta âu yếm lúc xuân thì .
Em nên xóa dấu thề non nước
Bên gốc thông già ta lỡ ghi .



Chẳng phải vì anh, chẳng tại em:
Hoa thu tàn tạ rụng bên thềm
Ái ân sớm nở chiều phai rụng:
Chẳng phải vi` anh, chẳng tại em .



Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan,
Tình kia sao giữ được muôn vàn ...
Em đừng nên giận tình phai lạt
Bể cạn, sao mờ, núi cũng tan.



Anh biết em đi chẳng trở về
Dặm ngàn liễu khuất với sương che.
Em đừng quay lại nhìn anh nữa:
Anh biết em đi chẳng trở về .

trabtoncnkt
08-08-2007, 09:48 PM
Chiều Thu


Hoa hồng rũ cánh bay đầy đất
Trĩu nặng sương thu mấy khóm lan
Mỹ nhân lững thững xem hoa rụng
Ta ngỡ Hằng Nga náu Quảng hàn.

Mỹ nhân lững thững thăm hoa rụng
Trâm ngọc quên cài tóc bỏ lơi
Sương tỏa bên mình như khói nhẹ
Xiêm y tha thướt mái hiên ngoài.

Ta đứng bên hiên kiếm ý thơ
Mỹ nhân vô ý bước đi qua
Cánh hồng quyến luyến bên chân ngọc
Như muốn cùng ai sống phút thừa

Chẳng được như hoa vướng gót nàng
Cõi lòng man mác, giá như sương
Ta về nhặt lấy hoa thu rụng
Đặng giữ bên lòng nỗi nhớ thương.

trabtoncnkt
08-08-2007, 09:49 PM
Trông Chồng


Khuê trung thiếu phụ bất tri sầu:o:o

Xuân nhật ngưng trang thượng thủy lâu

Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc

Hối giao phu tế mịch phong hầu



VƯƠNG XƯƠNG LINH



Chinh phu ruổi ngựa lên miền Bắc

Tiếng địch bên thành thổi véo von

Mây bạc lưng trời bay lững thững

Chim trời tan tác bóng hoàng hôn



Vó ngực chập chùng lên ải Bắc

Tuyết sương lạnh lẽo giá râu mày !

Gươm thiêng lấp lánh bên lưng nhẹ

Ngựa hí vanglừng trận gió may



Đứng tựa bên thành xiêm áo lệch,

Kìa ai trông ngóng ải Phiên ngoài

Bóng cờ phất phới xa xa, lạt...

Tình cũ xin nguyên chẳng lạt phai...

Mang ấn phong hầu khi trở lại,

Rỡ ràng chinh phụ nét cười tươi