PDA

View Full Version : Bích Khê


lamngochoangnhu
25-04-2005, 04:46 AM
Mình rất thích những bài thơ của Bích khê...chúng rất đặc biệt vì hầu hết đều được viết toàn vần bằng làm âm điệu câu thơ như dàn trãi rộng hơn những gì tác giả muốn gửi gắm,đây là một thể loại khá lạ làm người đọc tò mò...nhưng mình lại ko biết nhiều lắm về nhà thơ này và ko biết nhiều tác phẩm của ông lắm nên mình muốn các bạn giúp mình hãy đăng những tác phẩm or cuộc đời của ông gíup mình....
Mình thích nhất là bài thơ TỲ BÀ của ông ,các bạn đọc thử nha...
TỲ BÀ HÀNH
   Bích Khê
Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê

Tôi qua tim nàng vay du thương
Tôi mang lên lầu lên cung thương
Ôi! Tôi bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe nhe tình lang

Yeu nàng bao nhieu trong lòng toi
Yeu nàng bao nhieu tren doi moi
Dau tìm đào nguyên cho xa xôi
Đào nguyên trong lòng nàng đây thôi

Buồn lưu cây đào xin hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ôi hay! buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi !vàng rơi !Thu mênh mang
Edited by: lamngochoangnhu

trabtoncnkt
12-06-2006, 02:35 AM
Bán Sầu

Sầu đâu sầu lạ lùng
Sầu theo lẽo đẽo ngàn trùng cũng theo

Bán sầu chi đó tệ
Xưa đã từng có kẻ bán hoàng thiên
Người bán trời không chứng mới là phiền
Còn tôi bán hàng sầu tiền chẳng lấy
Sầu nhấm ma men men khó tẩy
Sầu mời thần ngủ ngủ không ngon
Này sầu hoa sầu cỏ sầu núi non
Sầu tất cả bà con say tỉnh dở
Chưa nói đến tớ sầu vì tớ
Bôn ba mà vỡ lỡ nét tan thương
Ma dắt lối quỷ đưa đường
Sầu đây đó sầu vương chằng chịt mãi
Tôi muốn bán hàng sầu không vốn lãi
Khỏe tinh thần hầu tính lại cuộc trăm năm

Để sầu, thêm rối ruột tằm

trabtoncnkt
12-06-2006, 02:38 AM
Mộng Cầm Ca

Đây bát ngát và thơm như sữa lúa;
Nhựa đương lên: sức mạnh của lòng thương;
Mùi tô hợp quyện trong tơ trăng lụa;
Đây dạ lan hương, đây đỉnh trầm hương;
Đây bát ngát và thơm như sữa lúa;
-- Hồn dạ hương phơ phất ở trong sương.


Không gian tơ -- không gian tơ gợn sóng;
âm thanh gì sắp sửa... Ngọc Kiều ơi !
Hay hơi thở của hoa hồng mơ mộng ?
Hay buồn đêm rào rạt, -- ứ muôn nơi ?
Không gian tơ -- không gian tơ gợn sóng;
Ngọc Kiều ơi ! -- Hồn đến bến xa khơi !...


Níu cho ta, cho ta muôn yến nguyệt,
Ngọc Kiều ơi ! -- nầy khúc Lạc Mai Hoa.
Suối tóc mát, nhúng trong vùng mộng tuyết:
Ta đê mê, ta gảy điệu Tỳ Bà;
Níu cho ta, cho ta muôn yến nguyệt
Còn đây em, nầy khúc Mộng Cầm Ca.


Đâu đôi mắt mùa thu xanh tợ ngọc ?
Vú non non ? Da dịu dịu, êm êm ?
Đâu hang báu cho người ta phải khóc ?
-- Trên môi son, ta liếc lưỡi gươm mềm !
Đâu đôi mắt mùa thu xanh tợ ngọc ?
-- Lưới lông mi rờn rợn ánh tơ đêm !


Trăng gây vàng, vàng gây lên sắc trắng
Của gương hồ im lặng tợ bài thơ.
Chân nhịp nhàng, lòng nghe hương nằng nặng.
Đây bài thơ không tiếng của đêm tơ.
Trăng gây vàng, vàng gây lên sắc trắng
Của hồn thu đi lạc ở trong mơ...


Người cho ta một thanh gươm rất sắc ?
Ô vung lên... cắt mạch nguyệt vàng xanh !
Xẻ mạch trời, -- mây xô sao, răng rắc !
Phăng mạch đêm, -- hương vỡ, ứa ngầm tinh !
Người cho ta một thanh gươm rất sắc ?
-- Ta điên rồ... múa giữa áng bình minh.

trabtoncnkt
12-06-2006, 02:42 AM
Bạn đã post bài Tỳ Bà Hành hình như còn thiếu thì phải.

Tỳ Bà

Nàng ơi ! Tay đêm đang giăng mềm
Trăng đan qua cành muôn tay êm
Mây nhung pha màu thu trên trời
Sương lam phơi màu thu muôn nơi


Vàng sao nằm im trên hoa gầy
Tương tư người xưa thôi qua đây
Ôi ! Nàng năm xưa quên lời thề
Hoa vừa đưa hương gây đê mê


Cây đàn yêu đương làm bằng thơ
Cây đàn yêu đương run trong mơ
Hồn về trên môi kêu: em ơi
Thuyền hồn không đi lên chơi vơi


Tôi qua tìm nàng vay du dương
Tôi mang lên lầu lên cung Thương
Tôi không bao giờ thôi yêu nàng
Tình tang tôi nghe như tình lang


Yêu nàng bao nhiêu trong lòng tôi
Yêu nàng bao nhiêu trên đôi môi
Đâu tìm Đào Nguyên cho xa xôi
Đào Nguyên trong lòng nàng đây thôi


Thu ôm muôn hồn chơi phiêu diêu
Sao tôi không màng kêu: em yêu
Trăng nay không nàng như trăng thiu
Đêm nay không nàng như đêm hiu


Buồn lưu cây đào tìm hơi xuân
Buồn sang cây tùng thăm đông quân
Ô ! Hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi ! vàng rơi: Thu mênh mông

trabtoncnkt
12-06-2006, 02:44 AM
Nghê Thường

Ô trời hôm nay sao mà xanh !
Ngọc trăng xây vàng trên muôn cành,
Nhung mây tê ngời sao kim cương,
Dạ lan tê ngời say men hương;


Lầu ai ánh gì như lưu ly ?
Nụ cười ai trắng như hoa lê ?
Thủy tinh ai để lòng gương hồ ?
Không gian xa cừ hay san hô ?


Đêm ôm hồn tôi chơi phiêu diêu
Bắt gặp nàng thơ diện yêu kiều;
Man mác cho nên nhớ chị Hằng:
Hai tôi nhịp nhàng lên cung trăng...


là ngọc thạch hay trân châu ?
Mã não hay là hổ phách đây ?
-- Cung thiềm vắt vẻo cài lên mây,
Tiên nữ ra chào, tình ngây ngây...


Nầy ! muôn ngọc nữ ngớp y thường
Tóc quyện bay mùi tô hợp hương --
Uốn mình say lượn sóng xiêm nghê;
Khúc Phụng cầu hoàng sôi đê mê...


Diễm lệ, Hằng Nga bước xuống đền:
Điệu ca thần diệu vẳng đưa lên...
-- Chúng tôi lạc giữa mộng như ngà
Ngỡ vướng vào muôn tơ lụa sa...


... Hai tôi vừa ghé bến sông Ngân:
Ô ! nàng Xuân Hương ngực để trần
Ngâm bài "Vấn nguyệt" tiếng trong ngần
Nhìn xuống nhân gian cười như điên.

trabtoncnkt
12-06-2006, 02:46 AM
Hiện Hình

Gió thiệt đa tình hôn mặt hoa,
Thơm tho mùi thịt bắt say ngà!
Gió đi chới với trong khung trắng
Lộ nửa vần thơ, nửa điệu ca.


Tôi ráp lại xem. ôi ! sự lạ!
Một người thiếu nữ hiện trong trăng.
Khăn hồng chùi lệ ngấn đôi mắt;
Da thịt phô bầy ý tuyết băng.


Nường hé môi ra. Bay điệu nhạc
Mắt như xuân mà ngọt tợ hương:
Ôi sao là khúc Ba sinh lụy
Rào rạt như đầy nỗi cảm thương!


Tiếng ngọc, màu trăng quấn quít nường
Phút giây người bộ mỏng như sương.
-- Nường tan ra nhạc? -- Tan ra nhạc!
Khung trắng trời mây trắng lạ thường!

hoangvu
02-07-2006, 05:52 AM
Tấm Bia Trước Mộ

Người hỡi nghìn năm người chửa chết
Trong bài thơ đẹp khóc giai nhân

Hãy khép trong đau để ước mơ
Để yêu lờ lặng những trang thơ
Để chôn tất cả hờn vô hạn ,
Sâu hóm trong đây huyệt chữ mờ .

Huyệt chữ bằng tinh vạn thước sâu
Mồ người thi sĩ rất đa sầu !
Mồ người mỹ nữ xuân mười bốn !
Hai đứa bên nhau quấn lấy nhau.

hoangvu
02-07-2006, 05:54 AM
Mộng Trong Hương (*)

Nửa cánh giang hồ bạc nhớ thương
Đêm nay buồn lắm ! gục bên giường …
Ngoài ly Lý Bạch trời như mộng
Sau khói phù dung mộng cố hương
Thì mộng : Xuân Hương nường đã đến
Thưa cô , dáng nguyệt tuyết còn vương
Tỉnh ra thì thấy mình trong mộng
Nửa mảnh trăng treo một mặt buồn !


*Có Bản in là Mộng Xuân Hương

hoangvu
02-07-2006, 05:55 AM
Giọt Lệ Trích Tiên

Sông dài chảy tận về đâu ?
Non xanh xanh mãi bên sầu thế nhân !
Lòng này gởi Hán Vân có được
Xin gởi về non Ngọc đài Dao
Bụi hồng cách với hoa đào
Bụi hồng cách mấy hoa đào nẻo xưa !
Nước lạnh lùng sông đưa lá thắm
Cuốn nỗi lòng thăm thẳm nào chăng ?
Non còn mải ngó vừng trăng
Bàn câu nhân sự sau bằng mộng mơ
Vắng tiên hạc bơ vơ dưới thế
Gảy tiên cầm điệu lẻ trong sương
Sông Ngân cách mấy sông Tương
Sông Ngân cách với sông Tương mấy trời !
Chưa xong một tiếng cười Bao Tự
Hẹn ngày về mấy độ chiêm bao
Gió hương đưa lại đồng sao
Trâu bày ăn tại đồng cao xanh rì
Lại đưa đến Diêu Trì thưở trước
Hội Bàn Đào chén ngọc rời tay …
Ao xuân lồng bóng mây bay
Rèm châu tuyết phủ mây bay nửa lầu.

Sông dài những tương tư trời rộng
Non xanh còn đứng mộng vừng trăng.

hoangvu
02-07-2006, 05:56 AM
Hồ Xuân Hương

Canh sương quán lạnh nguyệt tà song
Bên gối hương lan đến ấp lòng.
Người vợ trong thơ gần cách mộng
Đêm nay chẳng biết có về không?

Văn chương quán thế không ai biết,
Trong mộng mình về thưởng với tôi.
Xanh liễu ngoái song thay đổi lá,
Đã ghen tài sắc mấy đêm rồi ?

Đêm nay nửa gối nghiêng nghiêng mộng
Muôn dặm người xa đã thấy về.
Xanh liễu ngoài song vừa đổi biếc
Màu thi sắc lá đọ dung nghi.

hoangvu
02-07-2006, 05:57 AM
Dưới Trăng Ngồi Gảy Đàn

Mây nước mê ly cầm dưới nguyệt,
Cỏ hoa vờ vật mộng trong hương
Tỉnh hồn như có ai kêu gọi
Ngàn liễu trăng soi ngất dặm đường.

hoangvu
02-07-2006, 05:58 AM
Nhặt Hoa

Muôn dặm sông Ngân con mộng lớn,
Ôi là đài điện ánh trân châu.
Đêm nay ta nhặt hoa trăng rụng,
Những cánh đau thương sắp mặt lầu.

hoangvu
02-07-2006, 05:59 AM
Tóc Xõa Đàn Tơ

Tóc xõa đàn tơ rơi lướt mướt
Hồn thu đã hiện khóc thu gầy!
Tôi nhìn đôi mắt rưng rưng lệ,
Cả mảnh hồn thơ rợn ý say.

hoangvu
02-07-2006, 06:00 AM
Cùng Người Trong Sách Tương Hội

Trong sách có người ngọc
Khép cửa mặc hoa xuân
Đốt lò vàng . Mở quyển
Tương hội với tân nhân.
Ngu Cơ theo Bao Tự!
Phi Yến lẫn Ngọc Chân!
Người đẹp ở trong quyển
Niên hoa mãi có phần
Ngoài trời là mộng cả ;
Hương lại thêm vài phân.
Người như trang Đạo uẩn
Ta như khách Tô Tần!
Tương kỳ cùng tương ứng,
Tương cảm lại tương thân.
Cùng nhau ta hoan lạc ,
Hư thực chẳng phân vân.

hoangvu
02-07-2006, 06:03 AM
Mỹ Tửu Ca

Trăm năm vui được mấy hồi,
Rượu ngon còn đó còn mời vương tôn.
Ngựa hồng nghỉ dặm quan sơn,
Thuyền bơi : sen động, khe đờn, trăng lên.
Chén này khách hãy cạn liền ,
Ngó đôi mắt ngọc thì quên bụi hồng!
Tóc mây chảy suối hương nồng,
Em là Ngọc nữ, Kim đồng là ai ?
Chén rồi lại chén nữa đây,
Núi không, đêm tịnh, nhỡ say chớ sầu!
Xuân thơm tuy hết mặc dầu,
Rượu ngon còn mãi khách lưu lại cùng.

hoangvu
02-07-2006, 06:04 AM
Cảm Hứng

Mây bạc gác đầu non lúp xúp,
Ác vàng soi mặt nước lanh chanh.
Giữ tình cái én xuân muôn dặm,
Lắc giọt long đong cảnh một mình!

hoangvu
02-07-2006, 06:06 AM
Hai Tiên Nữ Nhớ Lưu Nguyễn

Khúc Nghê vắng tựa lâu rồi,
Mộng tiên dài dặc, mộng người biết đâu.
Trời trong động, quạnh xuân sâu,
Nẻo trần không lối rầu rầu trăng soi.
Hương đầy suối, cánh đào trôi ,
Men khe cát trắng , cỏ thôi bơ sờ!
Sương mai, đèn gió mơ hồ,
Sông đành không chốn hỏi đò Lưu Lang.

hoangvu
02-07-2006, 06:08 AM
Gõ Bồn

Liêu Trai trở lại, lánh vòng trần,
Ma Phật mơ hồ mộng với thân!
Mặt ngọc bên trời tàn bóng nguyệt,
Mình ta trước cửa thưởng hoa xuân,
Gõ bồn chẳng thấy ai tao khách,
Cách núi khôn tìm bóng cốn nhân
Một tiếng trên không trong ác lặn
Hạc kêu bay lẫn đám phù vân.