View Full Version : THƠ NHƯ KHUYÊN
TÌNH THƠ NGÂY
Chiều qua em xuống phố,
Sao khờ hết chỗ chê:
(Buông chi làn tóc nhỏ
Cho " người ấy" si mê!
Buộc chi cái nơ nhỏ,
Cho " người ấy" vụng về!
Buông chi cái hôn gió,
Cho " người ấy" đê mê!)
Theo em về phố khuya,
Đèn từng đôi tình tự,
Hẻm ngắn hơn mọi bữa,
Hai đứa cứ dùng dằng
Em chẳng nói chẳng rằng
Chỉ vò thêm tóc rối,
Những chiếc lá vô tội,
Cứ nát trong tay anh
Lời em gởi mong manh
Trong hương đêm mỏng mảnh
Lời em gởi tới anh...
Trong ngọn gió vô tình...
NK
Edited by: Nhukhuyen
XIN MỘT ĐỜI NỢ NHAU
:o:o
Chiều buồn trong miên man
Thả hồn theo khói thuốc
Tìm dáng xưa tha thuớt
Nụ cười trên môi ngoan
Em như đóa vô thường
Hồn nhiên dệt tơ vương
Pha vàng thêm màu nắng
Để anh mộng thiên đường
Say tình anh nào biết …
Chỉ một thoáng mây bay
Nắng chia làm hai bãi
Là hai ngã chia ly!
Rồi từ đó em đi
Phố buồn thâm mái ngói
Cây lá cũng dỗi hờn
Rơi đầy vương khắp lối…
Đường quen giờ ngỡ ngàng
Không còn in đôi bóng
Một thời chung dệt mộng
Giờ mình anh nhớ mong!
Anh làm sao biết được…
Chỉ một thoáng mây bay
Nắng chia làm hai bãi
Là đôi mình chia tay!
Anh bên này áng mây
Em bên kia đồi vắng
Em trải dài vạt nắng
Soi bóng ai bên đời!
Đốt sầu trên môi hoang
Bàn tay vàng khói thuốc
Biết làm sao đốt được
Ngày rộng với đêm dài!
Em ơi chiều hoàng hôn
Úa vàng thêm nỗi nhớ
Nếu mai trời cho nợ …
_Xin một đời nợ nhau !
NK
THỎ SẦU
Hôm xưa anh vừa đến
Phố vắng được đặt tên
Hoa reo vui cùng nắng
Còn nhớ hay đã quên?
Hôm ấy là mười hai...
Hay mười ba gì đó!
Em như con Thỏ nhỏ
Thẹn thùng ngó trăng non
Anh cười… em bối rối
Anh nheo mắt đa tình
Em giật mình cuối xuống,
Chân đã vướng dây tình…
Để rồi từ hôm ấy…
Chợt biết có một ngày
Không gian như ngừng lắng
Trái đất thôi ngừng quay
Tình đang vui thì bỗng …
Anh nói tiếng chia ly
Trời giăng đầy mây xám
Mưa !.. Hay lệ hoen mi ?
Xa vòng tay ân ái
Sầu chất ngất lên mây
Như vườn hoang cỏ dại
Không còn in dấu hài…
NK :)
VÌ AI !
Đồi thông nghiêng hay tại nắng soi nghiêng ?
Hay vì ai lúng liếng nụ cười duyên
Mà chân bổng ...liêu xiêu từng bước dại
Tiếp bước đi ...Hay đứng dừng... Rồi quay lại?
Giận mình ghê mà không dám trách ai
Ghét người ghê ! Sao mình vẫn nhìn hoài
Quay đi nhé hởi ông Thần Tình Ái ?
Thần cuối xuống , bảo rằng : " Con đừng dại ,
Cứ yêu đi ! Đừng để lở vòng tay,
Cứ yêu đi ! Con sẽ thấy một ngày...
Dài biết mấy..... Nếu một ngày....không nhìn thấy.....
...........Người ấy....!!!!!!!
NK
ĐÊM DÀI
Gió thốc thông reo trời se lạnh!
Cao nguyên đêm lạ có thêm canh..?
Mình ta đơn chiếc sầu thêm gánh
Dù buớc trùng nhau chẳng độc hành
Cùng một ngã đường nên vấn vương....
Mắt nhìn ngun ngút ý sầu thương
Nhưng ngoài mặt vẫn xa ngàn hướng
Có phải vì ta cách sông Tương.
NK
EM HẸN
Em hẹn hè này đi chơi!
Trời xanh ánh mắt em cười...
Chim ngân trong giọng em nói
Làm anh xao xuyến bồi hồi!
Có phải? Em ơi đây rồi!
Ước mơ bao ngày anh đợi...
Gởi trong một lời em nói:
..Hè về em sẽ đi chơi...
Em hẹn...
Ði chơi
Hè này...
Anh nghe trong tiếng xe quay
Ðến một khung trời xa lạ!
Có hai người không rượu mà say!
nk
Edited by: Nhukhuyen
ĐỢI ANH
“Em đợi anh có lâu không?”
Tiếng anh ủ nóng căn phòng,
Tim em dạt dào cảm xúc….
Trời đêm chợt loé nắng hồng.
“Em đợi anh đã lâu chưa?”
Biết trả lời anh sao được!
Có lẽ đợi từ kiếp trước…
Từ ngày chưa nhận ra nhau .
Đợi anh từ trong nổi đau!
Của mối tình đầu thất vọng
Từ trong ước mơ cháy bỏng
Một mối tình như nắng mai…
Đợi anh từ trong niềm vui!
Từ trong tột cùng ý chí
Từ trong tột cùng ý nghĩ
Từ trong tột cùng tâm tư
Từ trong sâu thẵm nguồn thơ…
Từ đĩnh vút cao của nhạc
Từ trong điệu đàn khúc hát
Nhịp đời… dào dạt tháng… năm..
Anh ơi ! Xin đừng băn khoăn…
Về nỗi em chờ anh nhé!
Có lẽ trời xui nên thế !
Đợi anh mãi tận đến giờ.
NK
ANH NHƯ LÀ...
Anh như là con đò
Chở em qua bão giông
Anh như là dòng sông
Phù sa bồi thêm mãi
Năm qua rồi tháng lại
Đò chở bao muộn phiền
Sóng sông ru triền miên
Cho đôi bờ cây trái
Để trong em anh mãi
Là bầu trời trong xanh
Chúng mình chim liền cánh
Chúng mình cây liền cành
MÙA XUÂN CỦA TÔI ƠI !
Đâu rồi em ...! Mùa xuân của tôi ơi!
Xa cách quá lòng nhớ thương vời vợi.....
Em hãy nói rằng mùa xuân đang tới!
Khắp muôn nơi dù góc biển chân trời...
Nói đi em ! Mùa xuân của tôi ơi!
Tôi ngơ ngẩn vì nhớ em xuân hỡi !
Em hãy nói rằng mùa xuân biết đợi...
Cánh chim trời còn phiêu bạt muôn nơi...
NẮNG VÀNG ơi ! Mùa xuân của tôi ơi!!!!!!
NK
THƠ ANH
Thơ anh uớp với mộng đời
Như ca dao mẹ ru hời tuổi thơ
Đưa em vào cỏi mộng mơ
Có anh thấp thoáng bên bờ ái ân
Lời thơ vuơng chút bâng khuâng
Đan xen nỗi nhớ vạn lần trong em
Em đem thơ ủ tình xanh
Rồi gom mơ mộng xây thành núi non
Hồn thơ anh thắm tựa son
Như tình Ngưu - Chức vẫn còn đâu đây !
Ru em về thuở thơ ngây ….
Bềnh bồng phiêu lãng như mây ráng chiều
Dạt dào trong gió hiu hiu
Em mơ về thuở tình yêu ban đầu
Mai này vào cuộc bể dâu
Tình thơ anh viết ngàn sau vẫn còn.
NK
HẢI ĐƯỜNG MUÔN SẮC
Có một lần, anh khẽ nâng niu,
Cành hoa trắng Hải Đường em mới hái ,
Thương hoa trắng , thương tình em thơ dại
Làm cả đời anh mãi ngất ngây say !
Và bây giờ em lại đến nơi đây …
Lòng thầm hỏi !...Anh nơi nào có biết ?
Hải Đường Đỏ như tình em thắm thiết
Rực sắc màu nồng ấm lúc bên nhau...
Một mình em giờ nghe gió xôn xao
Nhớ về anh thuở ân ái ngọt ngào ...
Mơ về anh tràn mộng ước hôm nao ...
Hải Đường Đỏ khát khao tình anh đó!
Chợt thoang thoảng mùi hương trong gió,
Dịu dàng như ngày em đến bên anh,
Hải Đường Hồng như hạnh phúc mong manh!
Em ! Nhớ quá ! Sắc - hương tình xa vắng!
NK
MONG MANH
Lá có rơi không nếu gió chưa về
Chim có hót nếu bình minh không đến
Và anh hỡi! Có chăng là định mệnh?
Khiến xui chi cho anh đến gặp em
Bằng nụ cười bằng ánh mắt dịu êm
Trao hạnh phúc anh không cần đong đếm
Em! Kẽ đói tình ngàn năm không dấu diếm
Hồn em đây anh chiếm mất thật rồi!
Say mộng tình em nào biết ..Than ôi !
Anh chợt đến rồi đi, sao quá vội
Em đau xót nghe lòng mình sóng nỗi
Thương tóc mình không trói nổi chân anh....
NK
TỰ BẠCH
Chợt nghĩ ngày mai rồi sẽ xa...
Từng ngày, từng tháng vắng anh...và,
Từng giờ , từng phút em ngồi nhớ
Anh ở nơi nào có xót xa?
Tiếng con chim lẻ hót bi thương!
Em sống một mình , hoa chẵng hương
Em sống một mình , thuyền không hướng
Anh đi ... Em khóc giữa đêm trường....
Một mình thì không thể dối lòng!
Vì yêu nên đã giết hồn trong,
Làm sao em biết mình sẻ sống
Thật trong đời ,hay mộng trong anh?
NK
LẺ LOI
Lở mang lấy kiếp ly hương
Thi thôi xin chớ vấn vương làm gì
Vui gì kẽ ở người đi
Thôi đừng lưu luyến làm chi thêm buồn!
Quay đi dấu mặt lệ tuôn
Bên hè phố vắng , cây buồn ngẫn ngơ
Lá khô rên xiết đợi chờ
Vô tình cơn gió cuốn hờ nhẹ bay...
Xa tầm tay , ta nào hay
Từ đây một bóng còn ai giận hờn
Cô đơn về với cô đơn
Thì đem lệ đắng gởi cơn mưa chiều
Thân gầy bóng nhỏ liêu xiêu
Không gian cô quạnh , lòng hiu hắt buồn
Thánh đường còn vọng tiếng chuông
Lòng ta còn vọng tiếng buồn không nguôi
Người đi tìm cuộc sống vui
Còn người ở lại , nhân đôi nỗi sầu!
NK
ĐỢI CHỜ
Anh hứa về trong tiết tháng giêng,
Đưa em ra khỏi chốn ưu phiền
Cho em thôi khóc vì lưu luyến
Lẻ bạn đau buồn cánh chim khuyên
Anh có về trong nắng tháng hai?
Đưa em tìm mộng giữa ban ngày
Cùng em vui giữa vườn hoa trái...
Hương xuân còn thoảng gió heo may.
Trời mới tháng ba, mưa đã sa
Chờ ai mây nhuộm thắm chiều tà
Mưa rớt trên đầu sao nghe lạ
Giật mình, ta ngỡ tiếng lòng ta!
Qua mất rồi ư ? Ba tháng xuân
Hạ về ta bỗng thấy bâng khuâng
Xa lắm hay chưa sao lòng vẫn...
Nhớ những con đường in dấu chân.
Thôi đợi thu về ta nhặt lá
Gởi gió mang về tận chốn xa
Gởi người giọt lệ rơi trên lá
Lá sẩm màu hơn bởi xót xa!
Xuân, Hạ ,Thu , qua rồi đến Đông,
Người nơi chốn ấy có buồn không?
Chim Khuyên mất bạn sầu lẽ bóng!
Tê tái ngậm ngùi bởi gió Đông.
NK
KHÁT VỌNG
Gởi gió mây lời nhắn với chị Hằng
Chớ vội khuất hãy cùng ta giây lát
Thân trần thế quyện mình cùng biển hát
Lời tình ca chan chứa khát vọng yêu
Đêm đã qua… trời đang sáng hay chiều?
Lòng ta vẫn mang ánh trăng dìu dịu
Mong tỏa sáng những tâm hồn nặng trĩu
Niềm suy tư bởi thiếu nửa linh hồn
Và hởi ai còn thiếu những nụ hôn ?
Hãy theo gió… đi tìm người yêu dấu!
Nuôi tình sống! Dù đau! Thì cho dẫu….
Xa muôn trùng, người cũng vẫn có nhau.
NK
CHIỀU XA VẮNG
Chim rời xa tổ còn nhớ hướng
Người đã đi rồi có vấn vương ?
Ta về tìm lại trong hồi tưởng
Hình bóng một người xa cố hương!
Hôm xưa đôi bóng rộn đường quen
Nắng rạng môi cười ngây ngất men
Tình trao trong mắt hồn chếnh choáng
Giờ khuất xa rồi !... Gọi mãi tên…
NK
thisicuatinhyeu
12-08-2005, 06:03 AM
Chào NHƯ KHUYÊN !
Chúng tôi rất hân hạnh bạn tham gia diễn đàn.Chúc bạn có những vần thơ hay hơn nữa !
NK cám ơn TSCTY , NK rất vui vì được tham gia sinh hoạt chung diễn đàn cùng các bạn, Thân chúc tất cả ACE trong diễn đàn vui khoẻ.
NK:) :s17: :)
Nói Với Anh
Đời chưa yên nên vẫn còn lốc xoáy
Ngước nhìn trời, em biết trách ai đây!
Một kiếp người bao cay đắng vơi đầy
Bao danh vọng bao tiền tài mới đủ?
Hay đâu đó vẫn còn trong vũ trụ
Những sắc màu còn tiềm ẩn lung linh
Mà con người đang mãi kiếm riêng mình
Một hạnh phúc muôn màu trong Lăng kính?...
Em ra đi, cầu mong lòng yên tĩnh
Cơn sóng đời thôi đừng vỗ hồn trinh
Gió mưa giăng em cam chịu một mình
Thôi đừng trách, đau lòng nhau lắm đấy!
Chưa xa nhau chớ để hồn sóng dậy
Hãy lặng nghe hạnh phúc đến từng ngày
Hãy yêu đi dù chỉ có phút giây
Đừng cay đắng xót lòng nhau lắm đấy.!
NK
NGƯỜI TA !
(KỶ NIỆM CHUYẾN DU XUÂN DALAT)
Mình, Người ta, cùng người ta…
Lủ lượt cùng nhau đến xứ hoa
Xum xoe khăn áo Anh ới Ã…
Ríu rít râm ran à ới Anh ….
Xe dần xa khuất nẻo thị thành
Mây trắng trên đầu vụt lướt nhanh
Mình ngồi im lặng nhìn phong cảnh
Người ta đốt thuốc khói vờn quanh
Thông réo trên ngàn đón khách xuân
Cao Nguyên mây thấp gọi tình gần
Người ta từng nhóm tung tăng bước
Mình với người ta bỗng ngập ngừng
Thủy tạ chiều nay có chút mưa
Mây buồn thả mộng giọt đong đưa
Xuân hương mờ ảo vương lòng khách
Mình khẻ hỏi lòng ,đủ nhớ chưa ?
Theo bước chân người viếng Trúc Lâm
Thiền viện đón mời du khách thăm
Hòa lẫn dòng người , Người ta bước…
…cạnh bên mình mà như xa xăm
Chánh điện mịt mù hương khói bay
Người người cầu khấn vạn điều may
Người ta cũng thắp hương cầu khấn
Hình như cũng khấn “ gặp duyên may “
Tình ý ngập tràn trong mắt yêu
Miệng cười mà trong dạ buồn thiu!
Người đây kẻ đó xa là mấy?
Mà để bên hồ liễu hắt hiu .
Rồi thì đến lúc phải chia tay
Vui xuân chưa trọn đã qua ngày
Giã từ Đà lạt miền xuân ý
Gởi lại chút tình vương nắng mai .
NK
KHÁT VỌNG
Gởi gió mây lời nhắn với chị Hằng
Chớ vội khuất hãy cùng ta giây lát
Thân trần thế quyện mình cùng biển hát
Lời tình ca chan chứa khát vọng yêu
Đêm đã qua… trời đang sáng hay chiều?
Lòng ta vẫn mang ánh trăng dìu dịu
Mong tỏa sáng những tâm hồn nặng trĩu
Niềm suy tư bởi thiếu nửa linh hồn
Và hởi ai còn thiếu những nụ hôn ?
Hãy theo gió… đi tìm người yêu dấu!
Nuôi tình sống! Dù đau! Thì cho dẫu….
Xa muôn trùng, người cũng vẫn có nhau.
NK
SÂN GA GIÃ BIỆT
Lời từ ly hay tiếng gào của Biển
Chợt bật ra từ trong cỏi cô miên
Tôi là tôi hay là một kẽ điên
Cũng đưa tiễn sao không chào giã biệt
Lòng cũng muốn nói bao lời tha thiết
Tay muốn ôm, và... môi cũng muốn hôn
Giờ biệt ly nghe bão dậy từng cơn!
Ôi ! Xa cách, rộng dài như biển lớn
Dòng người tiễn như triều dâng sóng gợn
Toi tiễn người, tình tôi đã tự chôn
Áo quan tình là nắng cuối hoàng hôn
Bao yêu dấu liệm theo tình đã chết
Tình đã chết mộng đời thôi cũng hết
Có còn chăng đây cát bụi đường trần
Kết linh hồn đón nhận chút hồng ân,
Để giữ lấy hình hài trong cỏi sống
Còn một chút hương xưa đưa vào mộng
Để tặng người làm nỗi nhớ đêm đêm
Người tặng tôi nguyên cả nỗi cô đơn
Tôi đón nhận làm hành trang suốt kiếp.
NK
KÍNH DÂNG HƯƠNG HỒN ANH HAI " NGUYỄN ĐOÀN HỔ " NHÂN LẦN GIỖ THỨ 31 CỦA ANH
ANH CÓ THẤY THIÊN ĐƯỜNG TRONG MẮT MẸ
KỂ ANH NGHE !
Chiều hôm ấy trời thu se sắt quá!
Cây Phượng già đầu ngỏ tả tơi hoa
Đang vươn mình như cản ngọn gió xa…
Cố lưu giữ cành khô vài chiếc lá.
Cũng chiều đó có hai người lính lạ
Tìm đến nhà giấy báo tử cầm tay
Đọc lời chào … rồi vội vã đi ngay
Mẹ ngất lịm, vì tin anh chết trận!
Nhà nghèo khó nên ngày anh đăng lính
Mẹ tiễn anh không dám hẹn lần thăm
Ba tháng quân trường, ra trận được hai năm
Ngày trở lại cờ vàng thay sắc áo!
Ba chết lặng nghe tim mình rỉ máu,
Mẹ kêu gào than trách đấng cao xanh!
“Trời bày chi chiến cuộc với đao binh !
…để tre phải khóc măng…” ôi thảm thiết!
Đàn em nhỏ lệ ngập tràn mắt biếc
Khăn tang buồn quấn vội mái đầu xanh
Khoảng đồng chiều giờ mãi vắng bóng anh
Cánh diều cũ nằm im bên vách liếp.
Anh nằm đó lòng có nghe nuối tiếc?
Ơn sinh thành dưỡng dục trả chưa xong
Làm thân trai chưa thỏa chí tang bồng
Sao đã vội đi về miền đất lạnh?
Tiễn anh đi… nhà mình giờ hiu quạnh
Đón anh về… tượng Thương Tiếc chờ anh
Huyệt địa buồn dàn quân nhạc đợi anh
Từng nắm đất… lịm hồn người đưa tiễn.
Nơi anh đến có là miền miên viễn ?
Chốn thần tiên chắc quên hết muộn phiền!
Anh có biết… ngày kia “tàn” chinh chiến
Mẹ chợt quên, rằng anh đã hy sinh
Mẹ cố tìm trong hàng ngũ tàn binh
Hình bóng của người con trai yêu dấu
Niềm hy vọng mỏng manh sôi trong máu
Mẹ kêu gào than khóc gọi tên anh .
Rồi “hòa Bình” rồi đất nước “hồi sinh”
Ai người vui trong cảnh nước thanh bình?
Ai người khóc trong lao tù cải tạo?
Ai người chết vì gạo tiền cơm áo ?
Anh biết không anh ?
Rồi từ đó gia đình mình là “ngụy”
Đợt đầu tiên “Kinh tế mới” phải đi !
Chốn rừng thiêng nước độc với khoai mỳ
Ba kiệt sức chết trên vùng đất mới.
Một mình Mẹ chất sầu trên vai mỏi
Ghánh hàng rong thêm nặng bởi đau thương
Ngày tháng buồn tóc Mẹ phủ màu sương
Cho em thấy thiên đường là mắt Mẹ.
31 năm rồi! Chắc giờ này … có lẽ …
Hương hồn anh đã về chốn trời cao ?
Ngày giỗ anh, đêm Mẹ ngước tìm sao
Anh có thấy thiên đường trong mắt Mẹ !!
NhưKhuyên
NÓI VỚI CHIM VÀNH KHUYÊN NHỎ
Tinh sương có con chim nhỏ
Bay qua khung cửa sổ gương
Ríu rít chim con hót mổ
Bóng mình, nho nhỏ thương thương
Chim ơi! Ta phải đến trường
Cho ta đóng khung cửa sổ
Ngày mai vẫn còn khung cửa
Cho mày đến mổ và thương
THƯƠNG CHIM NHỎ
Đọc bài "Con chim nhỏ"
Thấy lòng đau xót xa!
Thương thân con chim nhỏ,
Bơ vơ không có nhà!
Thương thân con chim nhỏ!
Một mình giữa trời xa..
Nhìn trong gương phản diện ,
Thấy' Mình" mà ngỡ "Ta"
Chim ơi ! Chim có biết ?
Nào có phải mình chim!
Giữa trời sương buốt giá..
Một mình chim ôm Tim !
Đôi khi ta cũng muốn .
Một lần được như chim!
Nhìn vào gương phản diện ,
Tìm lại chính thân mình !
Tìm lại chính thân mình !
Khi xương da mục rã ...
Có còn chút Tâm Linh !
Có còn chính là mình?
NK
:o:o
CHIẾC Ô TÌNH
Tình anh ví như chiếc ô xinh nhỏ,
Che đời em qua giông bảo... âu lo…
Vòng tay ấm ta ngại gì mưa gió !
Sẽ dìu em vượt muôn ngọn sóng to!
Lẫn trong mưa là tiếng lòng anh đó!
Ru em quên, bao khốn khó ưu phiền…
Mong cuộc đời em mãi mãi bình yên.
Bao gian khó, muộn phiền anh xin giữ.
Hãy để em bên anh …
Cho bầu trời mãi xanh..
Và khi em bên anh….
Ta như chim liền cánh…
Tìm vui chốn an lành….
( Phỏng theo đoạn văn “Lời tỏ tình” của văn sĩ Peggy Wrishsman)
NK
THÌ THÔI!
Ừ! Thì thôi là xa…
Vì mây đâu có nhà
Mà tình như chiếc lá
Ừ thì thôi là xa…!
Vì tình không lời ca
Vì môi hôn còn lạ
Nên mưa rơi trên má
Nên cuộc tình trôi xa…
Ừ! Thì thôi là xa…
Ai bảo em là hoa
Mà anh là bướm lạ
Ôi đau thương nhiều quá
Lúc ân tình vừa qua
Ừ! Thì thôi là xa…
NK
CHUYỆN KỂ VỀ LOÀI CHIM "THIÊN DI"
Có một loài chim ở rất xa…
Đưa con rời khỏi chốn quê nhà.
Vượt núi, vượt đồi, qua biển cả
Ước mong đời con sẽ thăng hoa.
Con chim nhỏ sống nơi vùng trời lạ…
Thấy cuộc đời như một bản tình ca,
Còn chim mẹ thì mỗi ngày vất vả…
Đi tìm mồi về mớm đút nuôi con.
Rồi một sáng chợt trời xanh không nắng!
Chim mẹ về tìm tổ ấm thân yêu….
Chim mẹ thấy lòng dâng niềm cay đắng!!!
Con đâu rồi? Bỏ tổ ấm đìu hiu?
Giữa trời đất mịt mùng con đi đâu?
Đôi cánh non sao gánh nổi trời sầu?
Lìa tổ ấm, xa mẹ hiền yêu dấu!
Rồi cuộc đời con biết sẽ về đâu???
Và giờ đây…
…Mỗi buổi sáng khi bình minh thức dậy,
Nơi góc đường đã vắng tiếng chim ca!
Con chim mẹ vẫn lệ rơi lã chã…
Nhớ thương hoài hình bóng đứa con xa…
Vật vã. Đau buồn. Lòng uất hận!!!
Trách cuộc đời… sao đầy rẫy gian truân?
Thương con mình đang dấn bước phong trần…
Lòng chim mẹ quặn đau vì tủi hận!
Ngày qua ngày…Và đêm vẫn cứ qua…
Con chim non vẫn mê mải đường xa…
Quên mất rằng tổ ấm chính là nhà.
Đôi cánh mẹ mới là nơi ấp ủ.
Xót xa! Xót xa! Ôi! Xót xa!!!
Chim mẹ đau buồn cất tiếng ca
Giọng oán, giọng hờn, pha uất nghẹn!
Tiếng nỉ, lời non, gởi gió xa…
Gởi gió lời ca bao thiết tha,
Mong con mau sớm trở về nhà,
Về bên gối mẹ…đi con nhé!
Bên mẹ bình yên, giông tố qua.
NK
ĐÀNH THÔI
Tạo hoá muôn đời gieo nghịch lý,
Tình nồng luôn gặp cảnh chia ly
Một đời tìm gặp bao tri kỷ?
Để mất nhau rồi thương tiếc chi…
NK
Nói Với Anh
Đời chưa yên nên vẫn còn lốc xoáy
Ngước nhìn trời, em biết trách ai đây!
Một kiếp người bao cay đắng vơi đầy
Bao danh vọng bao tiền tài mới đủ?
Hay đâu đó vẫn còn trong vũ trụ
Những sắc màu còn tiềm ẩn lung linh
Mà con người đang mãi kiếm riêng mình
Một hạnh phúc muôn màu trong Lăng kính?...
Em ra đi, cầu mong lòng yên tĩnh
Cơn sóng đời thôi đừng vỗ hồn trinh
Gió mưa giăng em cam chịu một mình
Thôi đừng trách, đau lòng nhau lắm đấy!
Chưa xa nhau chớ để hồn sóng dậy
Hãy lặng nghe hạnh phúc đến từng ngày
Hãy yêu đi dù chỉ có phút giây
Đừng cay đắng xót lòng nhau lắm đấy.!
NK
Hoa Mai và Mẹ
:o:o
Bên cội mai già buổi sáng nay,
Trời xuân gió nhẹ thổi hây hây
Nhặt từng chiếc lá, từng chiếc lá…
Nâng niu uốn khẽ dáng mai gầy.
Mai càng già, sắc hoa càng thắm
Mẹ cạn sức mình, con lớn khôn.
Hoa tô sắc điểm cành mai đẹp.
Con sống vô tinh, mẹ héo hon!
Khi thấy mọi người vui đón xuân,
Lòng con không khỏi nhớ bâng khuâng…
Cuối mùa đông ấy con xa mẹ
Từ đó trong con thiếu vắng xuân.
NK
ĐƯỜNG XƯA VẪN ĐỢI
:o:o
Đường xưa đó mình cùng nhau sánh bước
Lối đi còn in trọn dấu thương yêu
Giờ không anh cây lá cũng buồn thiu
Chim lẻ bạn chập chờn đôi cánh mõi
Có tiếng hát vút cao trong đêm tối
Nghe rã rời từng kỷ niệm xa xôi
Cung đàn nào vừa lỡ nhịp chơi vơi
Từng phím lạc rơi vào vùng tiếc nuối
Hương tình vẫn còn nồng trong chăn gối
Tóc mây buồn thèm vướng một vòng tay
Bờ môi say khao khát nụ hôn đầy
Men ân ái dâng tràn hồn tê tái
Phương xa đó anh giờ còn mê mãi
Có khi nào chạnh nhớ đến phút giây
Đắm mê xưa huyền ảo giấc mơ ngày
Cuộc tình đó còn trong em tiếc nhớ
Em đang sống xa anh mà cứ ngỡ
Tình anh còn như vừa mới hôm qua
Dấu yêu ơi xin đừng vội phôi pha
Để kỷ niệm ấm nồng trên đôi má
Một mai nếu gió mưa nơi trời lạ
Rét tim anh, xin hãy nhớ quay về
Con đường chiều vẫn ngập lối đam mê
Sân ga vẫn đợi chuyến tàu về trễ
NẮNG VÀNG
NỖI ĐAU DỊU DÀNG
Có phải anh, người của luyến thương
Một lần chợt ghé để quên hương
Nhà em nhỏ lắm , tim em bé
Nên ngập tràn lòng nỗi vấn vương
Anh đến rồi đi tự lúc nào !
Em còn chưa tỉnh giấc chiêm bao
Môi hôn còn ấm, mi còn khép
Anh đã đi rồi … đi thật sao ?
Anh về bên ấy … Về bến ấy…
Khuất xa bao nẻo của trời mây
Anh đi , em ở đời hai lối
Bước nhỏ, đường dài em với ai !
Chỉ thoáng qua thôi ! Mộng giữa đời ?
Lòng buồn ngơ ngẫn, dạ chơi vơi...
Một lần , lần nữa… bao lần nữa?
Anh về thắp nến sưởi tim côi !
Đất có Trời , Ngày lại có Đêm
Sao Trời bắt tội , em mình em !
Và rồi xui khiến anh tìm đến
Trao một niềm đau thật dịu êm .
NK
HOÀI NIỆM
Vườn nhà ai rộn tiếng
Chim hót chào bình minh
Mây nghiêng mình trút xuống
Chút nắng vàng làm duyên
Nắng lụa vàng mong manh
Rơi rơi trên áo anh
Nắng về trọ bên anh
Ươm xanh giấc mộng lành
Bây giờ là tháng sáu
Trời chợt nắng chợt mưa
Anh ủ tình trong áo
Mơ chuyện Tấm ngày xưa
Em hồn nhiên trong trắng
Xua tan anh muộn phiền
Anh vay trời chút nắng
Để dành lúc chiều nghiêng
Nắng đi qua phố gầy
Bóng ngã dài lung linh
Em đi qua đời anh
Hoài niệm biết bao tình.
NK
CÕI MÊ
Em hứng đầy đôi tay
Tinh yêu và nỗi nhớ
Em gánh đầy hai vai
Nỗi khao khát đợi chờ
Em chờ anh từ thuở
Đất trời còn ban sơ
Đến bây giờ gặp gỡ
Vẫn chập chờn trong mơ
Giấc mơ hồng diễm tuyệt
Tình còn vương tóc mây
Trăng tròn rồi lại khuyết
Thuyền mộng vẫn chưa đầy
Tình nữa vời anh đến
Em nguyên bước theo về
Đêm say vờn bóng nến
Thiên dàng hay cỏi mê
NK :o:o
CẢM TÁC KHI ĐI THĂM CẦU TREO
Ai đã một lần đến với cầu treo
Có ngây ngất đắm hồn theo nhạc suối
Có thoát thai giữa đất trời giao hội
Có tưởng mình đang lạc lối đào nguyên ?
Hãy rũ lòng quên bỏ mọi ưu phiền !
Cùng với gió phiêu du miền lạc cảnh …
Ríu rít chim kêu , ru hồn chấp cánh
Nghe ly đời … còn sóng sánh chút men.
* * *
Cây cầu treo tuổi gần tròn thế kỷ,
Tôi đến đây giữa xứ sở Hoa Kỳ
Tôi đứng đây nhìn núi cao hùng vĩ!
Nghe thác gào, gió hú, động bước đi …
Trời thật gần, mây quyện nhẹ bờ mi
Nắng theo gió lao xao đùa tóc rối
Tôi ngơ ngẫn giữa đất trời sôi nổi
Nghe trong lòng dậy nỗi nhớ không tên
Cầu chông chênh...lòng cũng thấy chênh vênh!
Như nhắc nhở hồn đứa con xa xứ .
Mênh mông trời mây... lòng người lữ thứ
Dạt dào niềm thương nhớ chốn quê xa...
Từng áng mây như tóc trắng mẹ già !
Bay trong gió để lệ cay lòng mắt
Bồi hồi nhớ thuở đầu trần chân đất…
Chiều quê hương diều tung cánh thướt tha
Thương nhớ sông quê nước chảy hiền hòa
Đàn trâu xuống mé sông,,, uống ráng chiều vàng ửng
Giờ xa lắm những tháng ngày yên tĩnh
Nơi xứ người mãi tìm cuộc mưu sinh !
Tìm phút giây lắng đọng một chút tình
Chút hương nắng đượm môi hồng ngày ấy…
Đứng trên cầu gió ru hồn tê tái
Nỗi niềm này tôi nhắn gởi cùng mây...
Nhớ quê hương dạ se thắt vơi đầy
Về nơi ấy, một lần … sao hẹn mãi???
NK
THÚ ĐAU THƯƠNG
Giọt lệ nóng không đủ nồng môi lạnh ,
Lời hững hờ anh dẫm nát tình em!
Gọi đam mê thôi đừng mãi trốn ,tìm
Chút tỉnh lặng ru tình vào quên lãng.
Lời âu yếm trao em sao mặn đắng !
Lời ngọt ngào anh ướp với chiêm bao
Đem vào mơ anh gởi đến trăng sao
Để vũ trụ sáng tình anh muôn lối,
Em nhỏ bé đứng bên đường chờ đợi
Chờ trăng tàn sao rụng nhặt tình anh
Ủ vào tim với bao mộng ước lành
Bao yêu dấu bao mặn nồng tha thiết !
Rồi em biết ! Yêu anh em đã biết!
Khi đắm hồn trong nghĩa "Thú đau thương"...
Em biết mình không là "đóa vô thường'
Hiện hữu mãi trong tình yêu si dại....
Nên em chết ước mộng đời con gái
Em buông tay nghe hạnh phúc vỡ tan
Khóc một lần cho hạnh phúc muộn màng
Sao vị đắng đau thương trào dâng mãi!!!
NK
THÚ ĐAU THƯƠNG
Giọt lệ nóng không đủ nồng môi lạnh ,
Lời hững hờ anh dẫm nát tình em!
Gọi đam mê thôi đừng mãi trốn ,tìm
Chút tỉnh lặng ru tình vào quên lãng.
Lời âu yếm trao em sao mặn đắng !
Lời ngọt ngào anh ướp với chiêm bao
Đem vào mơ anh gởi đến trăng sao
Để vũ trụ sáng tình anh muôn lối,
Em nhỏ bé đứng bên đường chờ đợi
Chờ trăng tàn sao rụng nhặt tình anh
Ủ vào tim với bao mộng ước lành
Bao yêu dấu bao mặn nồng tha thiết !
Rồi em biết ! Yêu anh em đã biết!
Khi đắm hồn trong nghĩa "Thú đau thương"...
Em biết mình không là "đóa vô thường'
Hiện hữu mãi trong tình yêu si dại....
Nên em chết ước mộng đời con gái
Em buông tay nghe hạnh phúc vỡ tan
Khóc một lần cho hạnh phúc muộn màng
Sao vị đắng đau thương trào dâng mãi!!!
NK
TIẾNG LÒNG
Tí tách - tí tách...
Từng giọt rơi rơi
Fin cà phê đắng!
Tình Anh chơi vơi
Hôm xưa nơi đây,
Tình ngất men say
Fin cà phê đắng
Hương làn tóc mây...
Mắt Em xa vắng
Anh dõi tháng ngày
Em như hoa nắng
Hồn Anh nhẹ bay...
Tí tách - tí tách...
Từng giọt vẫn rơi
Rớt xuống ly đời
Từng mảnh tình côi!
Em ơi ! Em ơi !
Ngoài sân hoa nắng
Vẫn chập chùng bay
Duyên Em ngày ấy
Còn trong Anh đầy!
Xa rồi Em nhỉ!
Áo trắng thơ ngây
Tình yêu ngày ấy ...
Theo mộng thành mây!
Tí tách - tí tách…
Tí tách- tí tách
Từng giọt vẫn rơi !
Fin cà phê đắng
Tình Anh đầy vơi...
Em ơi ! Em ơi !
NK
CHUYỆN CỦA GIÓ
Em ! xích lại, ngồi gần Anh chút nữa ,
Nghe ngoài kia Gió nói chuyện với Mưa
Gió kể rằng vào một buổi nắng trưa
Có đôi lứa tìm đến đây tình tự ,
Người con gái mắt buồn như Sơn nữ
Người con trai trông dáng vẽ suy tư!
Lặng nhìn nhau không thiết đến ngôn từ
Xung quanh họ thời gian như cô đọng!
Rồi Gió thấy mắt nàng buồn dậy sóng
Gió bảo rằng: Họ nói tiếng chia ly !
thương cho nàng lệ đẫm ướt bờ mi
bờ vai nhỏ run- run cùng tiếng nấc
Cứ như thế !...Và hình như lâu lắm..
Họ vẫn ngồi, đôi mắt hướng xa xăm
Thương cuộc tình mà họ ngỡ trăm năm
Chợt vụn vỡ trong một chiều ảm đạm!
Mây thương tiếc cũng giăng sầu u ám !
Fin cafe vẫn từng giọt thì thầm ...
Dội vào hồn như một bản Phúc Âm
Ru lòng họ về một miền vô cãm .....
Nghe Gió kể, Mưa càng buồn ảm đạm
Ước muốn mình là những giọt hồi sinh,
Tuôn xuống đời dòng nước mát yên bình ….
Làm sống lại những cuộc tình đã chết!
* * *
Chuyện của Gió, Gió cuốn trôi đi mất ....
Sầu của Mưa , Mưa đã xóa nhạt nhoà ...
Mình bên nhau đâu có chuyện chia xa!
Em chớ để lệ sầu hoen mi mắt ...
... Rồi Gió lại đem chuyện mình thóc mách! ...
Làm Mưa sầu ! Mưa khóc suốt đêm thâu ...
Thêm phiền lòng những đôi lứa yêu nhau,
Quên! Em nhé ! Chuyện của Mưa và Gió .
NK
BAN MÊ & EM
Tôi trở về đây tìm kỷ niệm...
Hành trang là nỗi nhớ riêng em!
Ban Mê chiều xuống hoàng hôn tím
Nhớ mắt em buồn như cánh sim.
Tôi nhớ chiều xưa tôi với em
Cùng nhau xuống phố đón mưa êm
Tay ấm trong tay tình trong mắt
Tôi ngỡ muôn đời tôi có em
Về lại bản Đôn thăm chốn xưa
Cầu treo lắc lẻo, nhớ sao vừa
Một lần em đến chân trần bước
Để lại dấu đời... in dáng xưa.
Mượn ánh sáng trăng, tìm bóng em
Theo gió tôi tìm hương tóc em
Tìm em khắp chốn sao chỉ thấy
Hoa cà phê rụng trắng màn đêm...
NK
MẮT BÃO
Em, "vật thể" nhỏ giữa cơn giông bão…
Còn Anh như “Mắt Bão” giữa trời cao
Xung quanh anh gió thét với mưa gào!
Em tơi tả... Thảm thương theo chiều xoáy....
Trong Mắt Bão bình yên là đến vậy
Cớ vì sao cố tạo nhưng cơn giông
Xoá tan đi vừng sáng của trời hồng
Mang vật thể cuốn trôi cùng cơn lốc
Sóng dập ! Gió vùi !... Đời em bao oan khốc
Đủ chưa anh ! Trả lại chút trời xanh... !
(Dù muộn màng và dù có mong manh!)
Xin chỉ lối, đường vào Trung Tâm Bão,
Để em tin giữa biễn đời gian xảo...
Rằng nơi đây... Vẫn còn chút tình đầy,
Rằng nơi đây ... Còn có cả trời mây!
Mà Hạnh Phúc được ươm mầm nơi ấy!
NK
TÌNH THƠ
Sáng hôm qua cùng em xuống phố,
Dáng nắng soi nghiêng, để tôi bỗng dại khờ
Hồn thẫn thờ tôi chợt muốn làm thơ,
Nhưng hồn thi si đã gởi theo bóng nhỏ,
Chân Em bước, êm êm trên ngàn cỏ,
Tóc buông lơi đùa giởn gió vô tình….
Cướp hồn Anh bằng ngàn nụ “môi xinh”
Nhưng cô nhỏ vô tình như không biết!
Khi đã mang trong lòng tình tha thiết…
Thấy trời sầu như trong cảnh biệt ly
Lúc gặp nhau sao chẳng nói năng gì!!!
Chỉ theo bước rồi quay về thương nhớ!
Tôi muốn nói nhưng lòng tôi lại sợ…!
Nên đêm về hết mộng lại hết mơ…
Sợ tan đi hình ảnh buổi ban sơ…
Thà câm nín mà làm thơ thương nhớ.
NK
EM HÁT RU ANH
Em hát ru anh trong chiều nay
Lời ca theo gió vút ngàn mây
Loang trong vạt nắng lời tình tự
Bàng bạc muôn nơi nỗi nhớ đầy….
Em hát ru anh cho ngày mai,
Sầu thôi đừng xuống trĩu vai gầy
Ru anh như sóng ru bờ cát
Xóa hết niềm đau xóa đắng cay!
Em ru trong nắng mộng liêu trai
Huyền thoại cho em nhẹ gót hài
Bơ vơ em đứng trong chiều vắng
Hỏi gió chiều nay nắng có đầy?
Em sẽ ru anh đến ngàn sau …
Lời ru sương khói bạc mái đầu !
Lời ru theo gió trôi đi mãi….
Em vẫn ru hoài anh có hay !
NK
TIẾC NUỐI
Giữa biển đời danh lợi lắm phong ba
Chợt thoắt mất, anh bây giờ xa quá!
Tôi lạc bước bơ vơ nhìn muôn ngã
Mong tìm anh về chung giấc mơ hoa
Mong cùng anh vào tận chốn rừng xa
Quên tất cả lợi danh và man trá
Nơi ta đến có chim muông hoa lá
Có đất trời cùng hát khúc tình ca
Mắt trong nhau nhuộm thắm cả chiều tà
Làn môi ngọt làm nồng đêm đông giá!
Mơ ưóc đó giờ lớn hơn biển cả
Tìm anh đâu khi tình đã rời xa
Kiếp bôn ba thân lữ khách xa nhà
Đường phía trưóc tương lai còn xa quá!...
NK
MIÊN MAN TRONG NỖI NHỚ
Trong tận cùng băng giá của trái tim,
Chợt ai đến thắp lên dùm ngọn lửa
Mặc mưa gió thét gào ngoài song cửa
Lửa ân tình thiêu đốt nữa vầng Trăng
Còn nữa vầng là ánh mắt chị Hằng
Đang hờn dỗi nhìn ta như muốn nói
Tình đến vội có là tình gian dối ?
Yêu thật nhiều hay gió thoảng mây trôi
Rồi mai này khi đã thật xa xôi...
Tình trao hết có còn chi tiếc nuối !
Hay tình vẫn dâng tràn như sông suối
Theo thác ghềnh hòa lẫn chãy về xuôi
Để cho nguời môi ấm lại tìm môi....
NK
SAY CHIỀU
Thân gầy một bóng ....dáng liêu xiêu...
Mắt nhớ tìm ai...? Tím cả chiều ...!
Mơ giấc hoang đường, không chăn chiếu,
Lãng đãng trong hồn bao dấu yêu....
NK
DỐI LÒNG
Em vẫn cười đây anh thấy không
Mặc cho nước mắt rớt đôi dòng
Mặc cho tim nấc không thành tiếng
Em vẫn cười đây ,,, ! Anh thấy không ?
Vì biết tại mình ôm trái ngang
Nên nay tình vỡ cả trời tang !
Sóng hờn nên vổ lời ai oán
Thành khúc nhạc buồn, vọng thế gian
Dạ nát, lòng tan... anh biết không ?
Bên anh em là kẻ dối lòng
Không buồn , không trách, không hờn oán...!
Là để anh vui trọn ý nồng
Rồi nếu mai này khi đã xa
Khi nơi trời lạ nhớ quê nhà!
Khi mùa Đông đến lòng se giá...
Anh hãy cố cười , Nắng sẽ qua....
NK
Edited by: Nhukhuyen
ĐỪNG BỎ TA ĐI
Thôi đừng nhé ! Mùa thu ơi chớ vội,
Trút lá sầu , từng lá một rơi thôi!
Để ta nghe trong dạ vẫn bồi hồi .....
Nhìn lá khóc, với bao điều lầm lỗi.
Và Đông nữa.. đã đến đây xin hãy.
Ở lại đây vì ta chẳng còn ai!
Đông chớ tàn, ta chớ tỉnh cơn say...
Cứ mộng mị để quên đời oan trái.
NK
CẢM XÚC TRONG ĐÊM
Bâng khuâng đặt bút viết dòng thơ ...
Giữa đêm im vắng , lặng như tờ
Chỉ có gió trăng hòa nhịp thở.
Nhẹ nhàng gieo ý , sợ tan mơ
Tôi viết về tôi thuở ngu ngơ
Thuở còn tóc xoã ủ vai hờ
Thuở nhìn lá rụng mà cứ ngỡ
Lá chơi cút bắt giữa đôi bờ
Thu đến làm chi! Thu lại đi
Ngẩn ngơ chào biệt tuổi xuân thì
Mai về hỏi lá tình bao ý
Có đợi thu về nói biệt ly!
Ai biết cuộc đời lắm trái ngang
Sầu thương ngày tháng mãi vương mang
Mỏi mắt trong đêm tìm sao sáng
Gởi chút tình thơ tặng thế gian
Tôi muốn tìm tôi thuở dại khờ
Tìm trong nhung nhớ tuổi ngây thơ
Để nhìn lá rụng mà cứ ngỡ
Lá chơi cút bắt giữa đôi bờ......
NK
MƠ HOANG
Rồi em sẽ cố quên
Giấc mơ hoang hôm nào
Sẽ cố không gọi tên
Dù một lần thật khẽ...
Anh cũng quên đi nhé !
Vòng tay ấm đã trao
Môi hôn dẫu ngọt ngào
Cũng cố quên anh nhé !
Em sẽ van xin trời...
Ngày mai mưa thôi rơi
Xin trời ban chút nắng
Suởi ấm lòng giá băng...
NK
DẠ KHÚC BUỒN
Khúc hát rung lên vang xa
Ru lại cuộc tình đã qua
Thánh thót ngân trên môi hoa
Rơi trong vườn thu lòng ta
Có những nỗi đau trong tim
Kỷ niệm xin hãy ngủ im
Nước mắt sẽ hoen mi ngoan
Môi run nghẹn nấc theo đàn
ĐK-1
Đêm nay nước ta mắt rơi
Đêm nay lòng thấy đơn côi
Tâm tư buốt giá chơi vơi
Sầu dâng phong kín môi cười
Tóc rối đi hoang trên vai
Người đang cùng vui với ai
Có biết trong mơ ta say
Nhớ từng nụ hôn ngất ngây
ĐK-2
Ôi ! Nào còn đâu vòng tay
Quyện bài luân vũ cuồng say
Cho ta mơ hoang cùng mây
Ta uống mê giọt đắng cay
Ta uống lời tình thơ ngây
Ta khóc cuộc tình không may
Vì ai thời gian ngừng quay !
Vì ai thời gian ngừng quay!!!
NHƯ KHUYÊN
NGOAN
Em ngoan nên không khóc
Dù là đang nhớ anh
Em ngoan.. đâu có khóc!
Chỉ là… hạt mưa nhanh
Chủ nhật này không anh
Em một mình hiu quạnh
Đếm từng con phố vắng
Bước chân buồn lanh quanh
Nhớ anh … em nhớ anh !
Mắt đẫm buồn long lanh
Cố ngoan em không khóc
Chỉ gọi thầm tên anh
NK
NHỚ
Có chút gì nhơ nhớ ở trong hồn
Len nhè nhẹ mà thấm sâu tâm thức
Rồi nỗi nhớ dâng trào làm ray rức
Lòng bâng khuâng mà không hiểu vì sao !
Có yêu đâu mà lòng da nôn nao
Mà nhung nhớ mà thẫn thờ ngơ ngẫn
Nắng chiều dệt sợi tơ vàng vương vấn
Trói hồn ta vào nỗi nhớ người ta,
Chỉ nhớ thầm mà sao cũng xót xa!
NK
LỜI TỰ TÌNH CỦA CHIẾC THUYỀN CON
Em xếp một chiếc thuyền con bằng giấy
Trang giấy lòng trong trắng sót lại đây
Những trang kia vết mực đã hoen đầy
Em giử lại cất vào ngăn quá khứ.
Sông tình anh hiền hòa không sóng dử
Trôi lững lờ chẳng gợn chút ưu tư
Em thả thuyền theo con nước phiêu du
Anh êm ái vỗ mạn thuyền sóng mộng
Thuyền ngây ngất từng nụ hôn của sóng
Sông say sưa ôm thuyền mộng trong lòng
Vũ điệu tình dìu dặt giữa thinh không
Ngàn hoa nắng lung linh cùng sóng nhạc
Hòa với sóng dòng sông cao giọng hát
Lời vấn vương quyện theo gió bay xa…
Sông hát rằng: “Xưa có một thuyền hoa
Vì lạc bến nên thuyền xuôi biễn cả…
Thuyền trôi mãi giữa biễn trời xa lạ
Bao thác ghềnh làm tơi tả thuyền hoa
Bão ngông cuồng vùi dập giữa phong ba
Chiếc thuyền nhỏ tan tành trong biễn cả
Hồn thuyền khóc khi đêm về buốt giá
Lời nỉ non ai oán vọng ngàn xa
Phận mõng manh nên vỡ giọt lệ ngà
Lệ tuôn mãi mặn xót lòng biễn cả”
Lời sông hát đượm buồn mênh mông quá!
Thuyền em say đẫm ướt lệ tình ca
Thuyền lịm dần trong thương cảm xót xa
Giữa dòng chảy sông tình… thuyền tan rã!
Chút trắng trong của muôn trùng nghiệt ngã
Em trao anh bằng tất cả tâm tư
Giữ hộ em anh nhé ! Chớ chối từ
Chiếc thuyền giấy chở tình em trong ấy.
NK
vBulletin® v3.7.4, Copyright ©2000-2009, Jelsoft Enterprises Ltd.