Khai trương.
Suýt nữa thì ngã bổ chửng khi nhận được tin nhắn “nhờ khai trương mục …..”
Úi giời từ thủa bé đến giờ, đi học thì môn văn luôn luôn là môn phải lên gân nhiều nhất . Cố lắm cũng chỉ được bẩy điểm là tối đa .
Ấy thế mà có người khen mình viết hay . Thế mới chết chứ.
Sướng tê tái .
Không biết cái người nhờ ấy có nhầm lẫn gì không nhỉ???? Dám lắm ….
…
Nhưng mà nghĩ đi rồi lại phải nghĩ lại .
Thường thì, khi khai trương hay mở hang gì đó, người ta hay chọn người nhẹ vía, có tuổi tác phù hợp…..
Hình như mình cung thuộc loại nhẹ vía (xởi lởi thì Trời cởi cho) . Ra chợ các bà hang thịt, hang tôm, hang cá, hang rau …..nhao nhao “chị ơi, mở hàng cho em nào …” “sờ cũng được chị ạ” “không có tiền cũng được, lo gì chị” Sướng chưa, không tiền cũng cứ bán. Còn nghe lỏm được hai bà nói với nhau “con bé này hôm nay bán sướng tay, bà này mở hang”. Khoái chưa. Mặt thì cứ lạnh tanh nhưng mũi cứ phổng lên. ặc .. ặc…
Cũng từ bé chẳng viết văn chương bao giờ . Giỏi lắm viết mấy chữ theo nghĩ suy của mình, cái được gọi là nhật ký . Cũng đã lâu, từ bỏ viết nhật ký (chính xác từ khi quyết định chống lầy).
Bỗng, vào một ngày đẹp trời, có kẻ vô tình vào dactai (lúc ấy muốn tìm trang khác cơ). Thế là ở lại luôn. Trang này đúng là hoang vu. Vắng ngắt. Nhưng lại đẹp. Phù hợp với kẻ thích ở ẩn như mình . Sau một thời gian thấy dactai ngày càng đông vui nhộn nhịp. Chẳng biết vì ai. Cứ nghĩ là có một phần của mình trong đó (ảo tưởng tý cho đời nó tươi). Nhẹ vía mà.
Thế là.
Bắt đầu viết. Viết cho chính mình.
Còn ai muốn cười, muốn chê. Cũng chịu.
Và thế là….thế đấy.
Cho một sự mở đầu.
11.07.2008